Chúa Nhật Thứ XXII Mùa Thường Niên, Năm A -- Chúa Giêsu không để bạn một chỗ

Đức Giê-su nói với các môn đệ : 'Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. 25 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình? Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên sứ của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm.' (Mt. 16:24-27)

Satan đã cám dỗ Chúa Giêsu trong hoang địa vào lúc Chúa Giêsu khởi đầu sứ vụ của Người; và rồi, có lẽ, hắn lại nói với Chúa về cùng điều ấy trong Vườn Ghếtsêmani khi Chúa kết thúc sứ vụ công khai, ngay trước khi Người bị bắt, bị xét xử và chịu đóng đinh — như một nỗ lực cuối cùng và mạnh mẽ nhất nhằm ngăn Người thực hiện công trình vĩ đại nhất từng được thực hiện: cứu độ thế gian.

Nếu quả thật như vậy, thì cơn cám dỗ trong Vườn Ghếtsêmani mạnh mẽ đến nỗi, theo trình thuật của thánh Luca (Lc 22,39–44), không gì khác hơn là một cơn cơn hấp hối, một cuộc thống khổ đến tột cùng. Nó khiến Chúa Giêsu cầu xin Chúa Cha, nếu có thể, cất chén đau khổ khỏi Người; Người cần một thiên thần đến nâng đỡ, và mồ hôi Người trở nên như những giọt máu. Chúa Giêsu không phải là người hèn nhát; vậy cơn cám dỗ cuối cùng ấy có thể khủng khiếp đến mức nào?

Có lẽ Thiên Chúa đã cho phép Satan bày ra cho Chúa Giêsu thấy tất cả mọi người qua các thế kỷ — từng người một, những người mà Chúa Giêsu yêu thương bằng một tình yêu lớn lao không thể tưởng tượng nổi, vượt xa tình yêu chúng ta dành cho con cái mình — nhưng họ sẽ khước từ Người và cuối cùng phải sa hỏa ngục đời đời, bất chấp tất cả những gì Người sắp làm cho họ trên thập giá. Có thể đây là sự lặp lại của cơn cám dỗ thứ ba trong hoang địa, khi Satan nói rằng hắn sẽ trao cho Chúa Giêsu “tất cả các nước thế gian” nếu Người chỉ cần sấp mình thờ lạy hắn trong một khoảnh khắc (Mt 4,8).

Điều gì có thể khiến Chúa Giêsu bị cám dỗ làm một việc như thế? Ngay cả chúng ta cũng chẳng làm vậy! Chắc chắn không phải vì tất cả của cải hay quyền lực chính trị trên thế giới. Nhưng có lẽ là vì tất cả các linh hồn trên thế giới.

Có lẽ Satan đã đề nghị sẽ làm cho hỏa ngục trở nên trống rỗng, từ bỏ quyền kiểm soát đối với tất cả những linh hồn đang nằm dưới quyền lực của hắn — những linh hồn đang đau khổ trong tuyệt vọng và được Chúa Giêsu yêu thương vô hạn. Hắn cám dỗ Chúa Giêsu chọn trở thành một Đấng Cứu Độ hoàn toàn thành công bằng con đường của ma quỷ, thay vì trở thành một Đấng Cứu Độ chỉ thành công một phần bằng con đường của Thiên Chúa.

Hẳn đó phải là một cơn cám dỗ khủng khiếp đối với Chúa Giêsu khi Satan đề nghị điều ấy trong hoang địa. Và ba năm sau, khi nghe chính cơn cám dỗ ấy vang lên từ miệng Phêrô, Chúa Giêsu hẳn đã nhớ lại nó. Thật kinh khủng: vị giáo hoàng đầu tiên, người mà Chúa Giêsu gọi là “đá” của Hội Thánh, lại đang vô tình làm công việc của ma quỷ!

Điều Chúa Giêsu nói ngay sau đó chính là lời đáp trả đối với cơn cám dỗ này. Nhân cơ hội ấy, Người nói với các môn đệ rằng tất cả họ phải chết đi cho chính mình, vác thập giá mình và bước theo Người, không đặt bất cứ điều gì lên trên thánh ý Thiên Chúa, ngay cả điều hấp dẫn nhất trong mọi cơn cám dỗ.

Người nói với họ rằng cách duy nhất để cứu mạng sống mình là đánh mất nó: từ bỏ nó, phó thác nó một cách tuyệt đối, không giữ lại gì và không đặt ra điều kiện nào trước thánh ý Thiên Chúa, bất kể điều gì xảy ra; nghĩa là phó thác mọi sự cho Thiên Chúa. Ít nhất người Hồi giáo đã hiểu rất sâu sắc điểm cốt yếu này: chính từ Islam có nghĩa là “sự quy phục/phó mình.”

Khi Chúa Giêsu nói rằng cách duy nhất để cứu mạng sống mình là đánh mất nó, từ “mạng sống” ở đây bao hàm cả linh hồn lẫn thân xác, bởi trong tiếng Hípri, cùng một từ có thể mang nghĩa “sự sống” và “linh hồn” (vì linh hồn là nguyên lý sự sống của thân xác).

Vì thế, cứu mạng sống trước hết có nghĩa là cứu linh hồn mình, cứu sự sống của linh hồn. Và bởi cuối cùng chẳng ai có thể giữ cho thân xác mình khỏi chết — vì tất cả chúng ta chắc chắn đều phải chết — nên điều này cũng bao hàm cả sự sống lại của thân xác.

Rồi Chúa Giêsu lại làm một điều đáng kinh ngạc khác: Người đưa ra một lập luận không thể bác bỏ và hoàn toàn hợp lý để biện minh cho thứ triết lý tưởng như hoàn toàn phi lý sẽ đưa Người đến thập giá. Người nói một câu mà theo tôi có lẽ là câu nói thực tế nhất từng được con người thốt ra: “Người ta được ích gì nếu được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống?” (Mt 16,26)

Chúa Giêsu không bao giờ để bạn đứng yên tại chỗ — dù đó là nơi bạn thực sự đang đứng hay nơi bạn tưởng mình đang đứng. Người luôn làm bạn sửng sốt, thách thức bạn và đưa bạn tiến xa hơn, đến một điều tưởng chừng không thể thực hiện được, một điều vượt xa mọi mong đợi của bạn và đáng sợ vì nó nằm quá xa vùng an toàn của bạn.

Không lạ gì thế giới không tin muốn thu nhỏ Người cho vừa với kích thước của họ. Người nguy hiểm. Người là thuốc nổ. Có lẽ Kinh Thánh nên được in kèm nhãn cảnh báo. — Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét