Chúa Nhật thứ XX, Mùa Thường Niên, năm A -- Đức tin là để đón nhận ân sủng

“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật ! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.” -- Mt 15,21-28

Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu gặp gỡ một người phụ nữ ngoại giáo. Cuộc gặp gỡ diễn ra ở phía bắc Israel, gần hai thành phố ven biển của dân ngoại là Tia và Xiđôn. Điều đáng chú ý trong câu chuyện là các môn đệ dường như còn ngạc nhiên hơn chính người phụ nữ khi thấy Chúa Giêsu ban phép lạ cho bà. Cuối cùng, Chúa nói với bà: “Lòng tin của bà mạnh thật!” Nhưng Người không nói như thế với các môn đệ khi họ khuyên Người đuổi bà đi. Không phải các môn đệ dạy cho bà một bài học về đức tin; chính bà lại dạy họ một bài học về đức tin.

Hoàn cảnh của người phụ nữ thật vô cùng đau khổ: con gái bà bị quỷ ám. Nếu bạn không tin rằng ma quỷ hiện hữu hoặc hiện tượng quỷ ám có thật, thì quan điểm ấy đơn giản là không phù hợp với những gì Chúa Giêsu, Kinh Thánh, Giáo Hội và các thánh đã dạy. Phần lớn những trường hợp tưởng là quỷ ám thực ra không phải như vậy, và Giáo Hội luôn hết sức thận trọng, xem xét kỹ lưỡng trước khi tiến hành một cuộc trừ quỷ. Quỷ ám là điều rất hiếm, nhưng có thật, và Giáo Hội đòi hỏi mỗi giáo phận trên thế giới phải có ít nhất một linh mục được đào tạo để thi hành tác vụ trừ quỷ.

Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và người phụ nữ ngoại giáo này là một trong hai trường hợp hiếm hoi có thể nói rằng Chúa Giêsu “thua” trong một cuộc tranh luận. Chúa Giêsu không bao giờ thua khi tranh luận với một người đàn ông nào, nhưng hai lần Người lại “thua” phụ nữ. Trường hợp kia xảy ra tại tiệc cưới Cana. Khi tiệc cưới hết rượu, Đức Maria nói với Người: “Họ hết rượu rồi.” Chúa Giêsu đáp: “Thưa bà, chuyện đó can gì đến bà và tôi? Giờ của tôi chưa đến.” Nhưng trước lòng tin của Đức Maria — một lòng tin không dừng lại trước lời từ chối, mà chỉ đơn sơ nói với những người phục vụ: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo” — Chúa Giêsu đã biến nước thành rượu (Ga 2,3–5). Người không thể từ chối Mẹ mình.

Lần này cũng vậy, Chúa Giêsu đưa ra một lý do để chưa thực hiện phép lạ cho người phụ nữ. Sau khi nói: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Israel,” Người nói với bà: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” Tác giả cho rằng Chúa cố ý dùng một lời có vẻ xúc phạm — ngầm ví bà với chó — để thử thách đức tin của bà.

Người phụ nữ đáp lại bằng chính hình ảnh so sánh mà Chúa Giêsu vừa sử dụng. Có thể diễn đạt ý của bà như thế này: “Con khiêm tốn chấp nhận điều Ngài vừa nói: chúng con là dân ngoại, giống như những con chó nhỏ, còn người Do Thái là con cái được Thiên Chúa tuyển chọn. Nhưng chính điều đó lại dẫn đến kết luận của con chứ không phải của Ngài, bởi ngay cả chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống, nếu người chủ là một người nhân hậu — mà Ngài chính là một người chủ như thế. Vì vậy, xin Ngài vì tình yêu của con dành cho con gái mà chữa lành cho nó.”

Đôi khi, một người thầy cố ý đưa ra một điều có thể được phản biện, như thể mở ra một con đường để người học trò tìm thấy câu trả lời và phản bác lại mình. Người thầy hy vọng học trò sẽ nhận ra con đường ấy và bước vào. Và niềm hy vọng của Chúa Giêsu đã được đáp lại.

Như thế, chỉ trong một biến cố, Chúa Giêsu đã ban cho tất cả những người liên quan điều họ cần nhất: người phụ nữ, con gái bà, con quỷ, các môn đệ và cả thế giới — trong đó có tất cả chúng ta, những người đọc đoạn Kinh Thánh này qua bao thế hệ.

Người phụ nữ cần phép lạ của Chúa để đáp lại tình yêu bà dành cho con gái mình; đồng thời bà cũng cần đức tin của mình được thử thách và củng cố. Con gái bà cần được giải thoát khỏi ma quỷ. Con quỷ cần phải trở về hỏa ngục, nơi của nó. Các môn đệ cần học bài học về một tấm lòng rộng mở và khiêm nhường, thay cho sự hẹp hòi và kiêu ngạo. Còn thế giới cần được nhìn thấy tình yêu, sự khôn ngoan và quyền năng của Chúa Giêsu — ba phẩm tính của Thiên Chúa biểu lộ rõ ràng thần tính của Người.

Cũng cần lưu ý thêm một điều. Chúa Giêsu khen người phụ nữ vì đức tin của bà. Đức tin là điều cần thiết, nhưng chỉ đức tin thôi thì chưa đủ. Cũng như một bàn tay rộng mở và một trái tim rộng mở là điều cần thiết để đón nhận một món quà, nhưng chính chúng không tạo ra món quà; món quà đến từ người trao tặng chứ không phải từ người đón nhận.

Cuộc trừ quỷ này không phải do người phụ nữ tự thực hiện, cũng không đơn thuần là một sự chữa lành về tâm lý. Người phụ nữ không chữa lành con gái mình bằng chính đức tin của bà. Chúa Giêsu đã chữa lành cô bé.

Đức tin không làm nên sự chữa lành, cũng như vòi nước không tạo ra nước. Đức tin giống như chiếc vòi được mở ra để đón nhận dòng nước. Chúa Giêsu chính là Nước Hằng Sống — và Người là nguồn nước vô tận. — Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét