Chúa Nhật thứ XVIII Mùa Thường Niên, Năm A — Tình yêu Thiên Chúa

Đến cả đi, hỡi những người đang khát, nước đã sẵn đây! Dù không có tiền bạc, cứ đến mua mà dùng; đến mua rượu mua sữa, không phải trả đồng nào… Hãy lắng tai và đến với Ta, hãy nghe thì các ngươi sẽ được sống. (Isaia 55:1-3)

Jean-Paul Sartre, triết gia vô thần đầy hoài nghi và bi quan của giữa thế kỷ XX, từng cho rằng không có điều gọi là tình yêu vị tha đích thực.

Ông nói rằng bất cứ khi nào một người tặng quà cho người khác, món quà ấy đều có “điều kiện ràng buộc”. Theo ông, chấp nhận một món quà là đánh đổi tự do của mình, vì từ đó bạn mắc nợ người tặng, và người ấy có thêm quyền kiểm soát bạn. Do đó, nếu bạn nhận một món quà “miễn phí”, thì thực ra nó không hề miễn phí, bởi bạn đã đánh mất tự do của mình.

Thật là một cách giải thích “tuyệt vời” về lý do tại sao chúng ta tặng quà Giáng Sinh cho con cái mình: để biến chúng thành nô lệ!

Đa số chúng ta đủ tỉnh táo và đủ lành mạnh về mặt cảm xúc để biết rằng điều đó là sai.

Kinh nghiệm cho chúng ta biết rằng việc tặng quà vốn là một niềm vui, và thường là niềm vui cho cả người cho lẫn người nhận.

Hầu hết chúng ta đều hiểu rằng khi tặng một món quà, điều mình thực sự mong muốn chỉ là làm cho người khác hạnh phúc hơn một chút. Ngoại trừ những tâm hồn bệnh hoạn như Sartre, hầu như chẳng ai có ý đồ giấu kín, chẳng có điều khoản nhỏ in phía dưới, chẳng có sợi dây ràng buộc hay âm mưu kiểm soát người khác.

Có ba loại người.

Có những người ích kỷ và keo kiệt như Scrooge. Có những người khôn ngoan theo kiểu xảo quyệt và thao túng như Sartre. Nhưng phần lớn con người là chân thành, ngay thẳng và quảng đại, đôi khi còn quảng đại một cách anh hùng, như khi một người hy sinh hàng trăm giờ để chăm sóc cha mẹ già vì tình yêu, lòng trung thành và lòng biết ơn.

Vậy theo bạn, Thiên Chúa thuộc loại người nào?

Nhiều người từ chối tin vào Kitô giáo, từ chối đón nhận Tin Mừng, vì họ nghĩ rằng Tin Mừng quá tốt đẹp để có thể là sự thật. Họ cho rằng Thiên Chúa không thể quảng đại, yêu thương và tha thứ đến thế. Chắc hẳn Ngài phải có một ý đồ nào đó. Chắc hẳn Ngài chỉ muốn kiểm soát chúng ta. Có lẽ Ngài có một cái tôi mong manh, nên mới muốn chúng ta thờ phượng Ngài, không phải vì lợi ích của chúng ta mà vì chính Ngài. Những ai tin rằng “ai cũng muốn có lợi cho bản thân” thường cũng nghĩ như thế về Thiên Chúa. Họ tạo nên Thiên Chúa theo hình ảnh của chính mình.

Nếu bạn muốn hiểu phần nào cảm xúc của Thiên Chúa khi chúng ta không tin tưởng Ngài, không dám đến gần Ngài, và trong lòng có nhiều sợ hãi hơn là yêu mến, thì hãy thử thuần hóa một con vật nhỏ không tin bạn, dù điều duy nhất bạn muốn là yêu thương nó: một con chim, một con chuột, một con chuột lang, hay thậm chí một con mèo hoặc con chó sợ người lạ.

Một trong những lý do Chúa Giêsu đến thế gian là để Thiên Chúa không còn là một Đấng xa lạ đối với chúng ta nữa.

Làm sao bạn có thể không tin cậy một Thiên Chúa đã đến gần bạn đến như vậy—Đấng đã bước vào thế giới của bạn, mang lấy chính bản tính con người của bạn, chia sẻ mọi đau khổ của con người, cho đến cả cái chết?

Vì thế, khi Thiên Chúa, qua ngôn sứ Isaia, nói rằng tình yêu của Ngài là tình yêu vô điều kiện; ơn cứu độ của Ngài là nhưng không; thiên đàng của Ngài là phần thưởng vô giá tặng ban cách nhưng không; rằng bạn không thể mua được những điều ấy vì tất cả đều là một hồng ân, một ân sủng; và rằng cái giá duy nhất phải từ bỏ là lòng kiêu ngạo, sự cứng lòng, tính ích kỷ, cơn giận và lòng thù hận của bạn—những điều chỉ khiến bạn thêm khổ sở, lo âu và bất hạnh—khi Thiên Chúa nói Ngài muốn ban cho bạn một món quà nhưng không, món quà kỳ diệu là được thông phần vào chính sự sống siêu nhiên, thiên quốc và vĩnh cửu của Ngài, thì hãy tin điều ấy và hãy đón nhận!

Thiên Chúa không phải là Jean-Paul Sartre hay Ebenezer Scrooge. Thiên Chúa là Tình Yêu thuần khiết, là sự viên mãn của tình yêu, là tình yêu không hề giữ lại điều gì.

Thiên Chúa rất đơn sơ, vô cùng đơn sơ—không giống như chúng ta.

Điều duy nhất Ngài mong muốn là niềm vui trọn vẹn nhất của chúng ta. Đó là lý do cho mọi việc Ngài làm, kể cả mọi luật luân lý Ngài ban, vì những luật ấy không chỉ là bổn phận mà còn là những con đường dẫn đến hạnh phúc của chúng ta.

Chính tình yêu ấy cũng là lý do duy nhất khiến Thiên Chúa cho phép mọi đau khổ của chúng ta xảy ra. Ngài chỉ cho phép chúng vì cuối cùng Ngài sẽ làm nảy sinh từ chúng một niềm vui lớn lao hơn và bền vững hơn.

Đó không phải là một trò lừa. Không có điều kiện ngầm nào cả.

Mọi sự đều là hồng ân nhưng không. Vì thế, xin hãy thưa “xin vâng” với Thiên Chúa, và tiếp tục thưa “xin vâng” ấy mỗi ngày trong suốt cuộc đời bạn.

Ngay cả trước khi Chúa Giêsu đến và biểu lộ tình yêu ấy cách trọn hảo, Thiên Chúa đã mặc khải tình yêu đó cho một dân tộc mà Ngài tuyển chọn làm vị ngôn sứ tập thể của Ngài cho toàn thế giới. Thánh vịnh hôm nay là lời diễn tả tình yêu ấy và sự hiểu biết của họ về tình yêu ấy. Không có gì rắc rối hay mập mờ trong đó. Mọi sự đều rất đơn sơ, rõ ràng và theo nghĩa trực tiếp, giống như chính tình yêu mà Thánh vịnh 144 ca ngợi và tôn vinh.

0 Nhận xét