Khi ấy, Đức Giê-su kể cho dân chúng dụ ngôn này : “Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy. -- Mt 13:44-52
Chúa Giêsu có nhiều dụ ngôn về “Nước Trời” hơn bất kỳ chủ đề nào khác. Vậy Người muốn nói gì khi nói đến “Nước Trời”?
Rõ ràng đó không phải là một vương quốc theo nghĩa đen, thuộc trần thế hay mang tính chính trị. Chính Chúa Giêsu đã khẳng định điều đó trước tổng trấn Philatô, khi Người bị cáo buộc là “Vua dân Do Thái” (đó cũng là dòng chữ Philatô cho ghi trên thập giá của Người). Chúa đáp: “Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu Nước tôi thuộc về thế gian này, thì các thuộc hạ của tôi đã chiến đấu để tôi khỏi bị nộp” (Ga 18,36). Đó là Nước Trời, vì Nước ấy đến từ trời chứ không phải từ đất; vì chính Thiên Chúa, chứ không phải con người, là Đấng thiết lập Nước ấy; và cũng vì mục đích cuối cùng của Nước ấy là đưa chúng ta đến trời. Nói cách khác, Nước ấy bắt nguồn từ trời và cũng hướng về trời.
Vì Chúa Giêsu dùng hai cách gọi “Nước Trời” và “Nước Thiên Chúa” thay thế cho nhau, nên rõ ràng Vua của Nước ấy chính là Thiên Chúa. Nước ấy cũng không phải là một lãnh thổ địa lý như các vương quốc chính trị hay quân sự, nhưng là một thực tại thiêng liêng. Vậy Nước ấy ở đâu? Nước ấy hiện diện trong những tâm hồn nơi ý muốn của Thiên Chúa được thực hiện.
Một tên gọi khác của Nước ấy là Hội Thánh của Đức Kitô, và “Dân Chúa” là một trong những cách Hội Thánh tự gọi mình. Chính chúng ta là Hội Thánh. Đồng thời, Hội Thánh cũng là “Nhiệm Thể Đức Kitô.” Hội Thánh không phải là của chúng ta, nhưng là của Đức Kitô. Chúng ta không thuộc về chính mình; chúng ta thuộc về Đức Kitô.
Trong lời cầu nguyện duy nhất mà chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta, Kinh Lạy Cha, Người dạy chúng ta cầu nguyện với Thiên Chúa rằng: “Xin cho Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.” Giống như các Thánh vịnh, Chúa Giêsu sử dụng lối văn song song, nên câu “Xin cho Nước Cha trị đến” tương ứng với “Ý Cha thể hiện.” Vì thế, Nước Thiên Chúa, hay Nước Trời, chính là nơi nào ý muốn của Thiên Chúa được thực hiện.
Việc ý Chúa được thi hành tự nó không phải là một định chế hữu hình. Tuy nhiên, Chúa Giêsu cũng rõ ràng muốn Nước ấy vừa hữu hình vừa vô hình. Người không ngây thơ hay thiếu thực tế đến mức đề cao một thứ “tôn giáo không tổ chức” hơn “tôn giáo có tổ chức”. Người biết rằng các cơ quan và tế bào trong thân thể bạn chỉ hoạt động hài hòa khi có sự sống; khi chúng mất đi sự hiệp nhất và trật tự do linh hồn mang lại, thân xác sẽ chết.
Định chế hữu hình của Hội Thánh cũng giống như các cơ quan trong thân thể, còn linh hồn vô hình hay sự sống của Hội Thánh – điều làm cho Hội Thánh sống động như linh hồn làm cho thân xác sống – chính là Thiên Chúa Ba Ngôi. Vì thế, Hội Thánh là “Nước Thiên Chúa” của Chúa Cha, là “Nhiệm Thể Đức Kitô” của Chúa Con, và Chúa Thánh Thần là linh hồn của Hội Thánh.
Chúa Giêsu đã trao cho các Tông đồ quyền giảng dạy nhân danh Người và với chính thẩm quyền của Người (Người nói: “Ai nghe anh em là nghe Thầy” – Lc 10,16), đồng thời ban cho họ quyền truyền chức cho những người kế vị để tiếp tục sứ vụ và quyền bính tông đồ ấy. Điều này được gọi là sự kế vị tông đồ.
Các giám mục của Hội Thánh hữu hình đều được truyền chức bởi các giám mục khác, và chuỗi truyền chức ấy nối liền ngược dòng đến chính Đức Kitô. Điều đó không có nghĩa mọi giám mục đều là thánh thiện, bất khả ngộ, hay thậm chí luôn chân thành và trung thực. Giuđa Ítcariốt cũng là một Tông đồ.
Vì thế, Nước Trời đủ rộng để bao gồm tất cả những ai thi hành ý muốn Thiên Chúa, trong mức độ họ thực sự làm theo ý Ngài, bất cứ ở đâu và bất cứ khi nào. Đồng thời, Nước ấy cũng đủ cụ thể để có thể nhận biết nơi định chế hữu hình mà Đức Kitô đã thiết lập: Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền.
Hai chiều kích này – điều mà một số người gọi là “Hội Thánh vô hình” và “Hội Thánh hữu hình” – không phải là hai Hội Thánh khác nhau, nhưng là hai chiều kích của một Hội Thánh duy nhất của Đức Kitô. (Hội Thánh là Hiền Thê của Đức Kitô, và Đức Kitô không phải là người có nhiều hiền thê!)
Hai chiều kích ấy không phải lúc nào cũng trùng khít. Hội Thánh hữu hình thường đầy những người tội lỗi, trong khi nhiều người ở ngoài sự hiệp thông hữu hình với Hội Thánh lại có đời sống rất thánh thiện.
Khi những Kitô hữu không phải Công giáo sống đời chân thành thánh thiện, họ đang thực hành các nguyên tắc của Nước Trời. Ngược lại, khi người Công giáo sống không thánh thiện, họ không sống theo những nguyên tắc ấy. Tất cả những ai đang trên đường tiến về thiên đàng – dù họ có hiệp thông trọn vẹn với Hội Thánh hữu hình hay không – đều thuộc về Nước Trời. Còn những ai không đi trên con đường dẫn đến thiên đàng – dù họ ở trong Hội Thánh hữu hình hay không – thì không thuộc về Nước Trời.
Mối tương quan giữa chiều kích hữu hình và vô hình của Hội Thánh khiến vấn đề trở nên phức tạp và đôi khi khó hiểu. Nhưng Đức Kitô đã ban cho chúng ta một Hội Thánh vừa hữu hình vừa vô hình vì Người đã thiết lập Hội Thánh cho chính bản tính của con người, vốn cũng vừa hữu hình vừa vô hình.
Kinh Tin Kính Nicêa tuyên xưng bốn đặc tính của Hội Thánh là: duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền.
Duy nhất nghĩa là không bị chia cắt thành hàng chục nghìn giáo phái khác nhau, vốn mâu thuẫn với nhau về những giáo huấn cốt yếu. Ngay từ chương đầu của Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô, thánh Phaolô đã hoàn toàn không chấp nhận tình trạng chia rẽ bè phái.
Thánh thiện không có nghĩa là không có người tội lỗi trong Hội Thánh. Từ sau khi Đức Trinh Nữ Maria được đưa lên trời cả hồn lẫn xác, Hội Thánh trên trần gian chỉ gồm những người tội lỗi! “Thánh thiện” có nghĩa là Hội Thánh là khí cụ của Thiên Chúa để làm cho con người trở nên thánh, qua giáo huấn, các nguyên tắc luân lý và các bí tích.
Công giáo có nghĩa là phổ quát, bao trùm mọi thời đại, mọi nơi, mọi dân tộc và mọi nền văn hóa. Các Kitô hữu Chính Thống Đông phương cũng tuyên xưng tính công giáo này; họ là “công giáo” dù không thuộc Giáo hội Công giáo Rôma. Và chúng ta cũng là “chính thống” theo nghĩa giữ đúng đức tin tông truyền, dù không thuộc Chính Thống giáo Đông phương. Chúng ta cùng chia sẻ các bản kinh Tin Kính, các bí tích, chức tư tế và sự kế vị tông đồ.
Tông truyền có nghĩa là trung thành tiếp nối sự kế vị các Tông đồ, trong giáo lý, luật lệ và các bí tích.
Sau khi đã xác định Nước Trời là gì, chúng ta hãy xem Đức Kitô nói gì về Nước ấy.
Người nói rằng Nước Trời giống như việc khám phá được một kho báu hoặc một viên ngọc quý, đáng giá đến mức người ta sẵn sàng bán tất cả những gì mình có để mua lấy. Được thuộc về Nước ấy có giá trị vượt trên mọi điều khác ở thế gian. Có ích gì nếu chiếm được cả thế gian mà lại đánh mất Nước ấy?
Tại sao? Bởi vì đó hoàn toàn không phải là một vương quốc trần thế, mà là Nước Trời. Nước ấy không chỉ đến từ trời, từ Thiên Chúa; không chỉ dẫn chúng ta về trời và đến với Thiên Chúa muôn đời; nhưng ngay từ bây giờ, sự sống của thiên đàng đã được gieo vào linh hồn của mỗi người thuộc về Nước ấy. Nếu hạt giống ấy không được gieo nơi đời này, thì sẽ không có cây nào để lớn lên trong đời sau.
Vì thế, đây là điều tuyệt đối duy nhất, thật sự tuyệt đối trong cuộc đời, là điều duy nhất đáng để con người dốc trọn niềm say mê. Đây chính là “một điều cần thiết mà thôi” như Chúa Giêsu đã nói với Mácta.
Và điều ấy, thực ra, chính là Đức Giêsu Kitô.
Đức Giêsu là Đầu, còn Hội Thánh là Thân Thể của Người; cả hai hợp thành một con người toàn vẹn. Đức Kitô là Đầu của Hội Thánh không theo cách một tổng giám đốc điều hành đứng đầu một công ty, nhưng như cái đầu gắn liền với thân thể của bạn. Hội Thánh không phải chỉ là một tổ chức, nhưng là một cơ thể sống.
Điều tiếp theo Chúa Giêsu nói về Nước Trời là: Nước ấy giống như một chiếc lưới kéo lên cả cá tốt lẫn cá xấu; chỉ đến Ngày Phán Xét Cuối Cùng mới biết rõ ai thật sự thuộc về Nước Trời và ai không.
Nếu hôm ấy không có những điều bất ngờ thì mới thật đáng ngạc nhiên. Người trộm lành trên thập giá tưởng chừng không phải là ứng viên của thiên đàng, nhưng ông đã được vào. Trong khi Giuđa lại là một Tông đồ, ông thì không.
Thánh Augustinô nói rằng chỉ có hai loại người, hay đúng hơn là hai thành đô: “Thành của Thiên Chúa” và “thành của thế gian.”
Ngài định nghĩa một thành đô hay một cộng đồng không phải bằng cảnh quan, công trình hay ranh giới, mà bằng tình yêu. Một “thành đô” là một cộng đồng được hiệp nhất bởi cùng một tình yêu. Tình yêu là cốt lõi của mọi sự vì nó phát xuất từ trái tim.
“Thành của Thiên Chúa” gồm tất cả những ai yêu mến Thiên Chúa như cùng đích tối hậu và thiện hảo cao cả nhất của mình. “Thành của thế gian” gồm tất cả những ai yêu bản thân và thế gian như cùng đích tối hậu.
Đó là chọn lựa căn bản nhất của mỗi con người: Thiên Chúa của bạn là ai?
Điều cuối cùng Chúa Giêsu nói về Nước Trời là: Nước ấy giống như một kho tàng lớn, và những người giảng dạy trong Nước ấy lấy từ kho tàng đó ra để trao cho chúng ta cả điều mới lẫn điều cũ.
Nước ấy không bảo thủ đến mức khước từ điều mới, cũng không cấp tiến đến mức loại bỏ điều cũ, nhưng trân trọng và kết hợp cả hai.
Đức Giêsu không thể bị gò ép vào các phạm trù chính trị. Người không muốn làm tổng thống Hoa Kỳ, cũng không tìm kiếm lá phiếu của bạn. Điều Người muốn là được làm Chúa của cuộc đời bạn, và Người muốn chính trái tim của bạn. -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét