Thưa anh em, có Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải ; nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả. Và Thiên Chúa, Đấng thấu suốt tâm can, biết Thần Khí muốn nói gì, vì Thần Khí cầu thay nguyện giúp cho dân thánh theo đúng ý Thiên Chúa. -- Rm 8:26-27

Không có cầu nguyện thì hoàn toàn không có tôn giáo. Không có cầu nguyện, cả thế giới sẽ trở thành hoả ngục. Không có cầu nguyện, không ai có thể trở nên thánh thiện; không ai có thể nên thánh, điều mà tất cả chúng ta được mời gọi để trở thành.

Nhưng có hai vấn đề lớn về cầu nguyện: chúng ta không muốn cầu nguyện, và chúng ta không biết cầu nguyện thế nào. Vấn đề thứ nhất, và cũng là quan trọng nhất, đơn giản là chúng ta không cầu nguyện. Lý do chính không phải vì chúng ta không biết cách cầu nguyện, nhưng vì chúng ta không muốn cầu nguyện.

William Law, trong tác phẩm A Serious Call to a Devout and Holy Life (Lời mời gọi nghiêm túc để sống đời sống đạo đức và thánh thiện), viết rằng: “Nếu bạn thành thật tự hỏi tại sao mình không thánh thiện như các Kitô hữu thời sơ khai, bạn sẽ khám phá ra câu trả lời: đó là vì bạn không hoàn toàn muốn trở nên như thế.”

Vì vậy, điều răn đầu tiên của việc cầu nguyện không phải là học cách cầu nguyện, nhưng là cầu nguyện — đơn giản là hãy cầu nguyện, thực sự cầu nguyện. Cách bạn cầu nguyện quan trọng, nhưng quan trọng hơn là bạn có cầu nguyện hay không.

Nhưng rồi câu hỏi tiếp theo là: “Cầu nguyện như thế nào?” Thánh Phaolô thừa nhận rằng: “Chúng ta không biết phải cầu nguyện thế nào cho phải.”

Tất cả các thánh đều nói điều tương tự: các phương pháp cầu nguyện, dù có thể hữu ích, không quan trọng như chúng ta thường nghĩ. Bởi vì cầu nguyện không phải là một kỹ thuật của đời sống thiêng liêng, không phải là một cỗ máy có sách hướng dẫn sử dụng đi kèm, để nếu bạn làm điều này thì điều kia chắc chắn sẽ xảy ra; nếu bạn nhấn nút này thì cỗ máy sẽ phản ứng theo cách kia. Thiên Chúa không phải là một cỗ máy. Thiên Chúa là một Ngôi Vị.

Mối tương quan của chúng ta với Thiên Chúa, cũng như với nhau, không tuân theo kiểu quy luật ‘làm thế này thì sẽ xảy ra thế kia’ như khi chúng ta tương tác với đồ vật, bởi vì con người không phải là đồ vật.

  • Ngài ban chính mình như Chúa Cha, Đấng mà chúng ta hướng đến khi cầu nguyện.
  • Ngài ban chính mình như Chúa Con, Đấng Trung Gian, Đấng qua Người chúng ta cầu nguyện.
  • Ngài cũng ban chính mình như Chúa Thánh Thần, Đấng khơi dậy lời cầu nguyện, Đấng nhờ Người chúng ta cầu nguyện; nguồn sức mạnh và sự sống.

Như vậy, Thiên Chúa vừa là Đấng ở ngoài chúng ta, Đấng chúng ta hướng đến trong cầu nguyện — đó là Chúa Cha siêu việt; vừa là Thiên Chúa ở bên cạnh chúng ta, qua Người chúng ta cầu nguyện — đó là Chúa Con, người Anh của chúng ta; vừa là Thiên Chúa ở trong chúng ta, thúc đẩy và linh hứng chúng ta cầu nguyện — đó là Chúa Thánh Thần.

Giả sử bạn thực sự tin rằng chính Thiên Chúa, chính Chúa Thánh Thần, là Đấng linh hứng mọi lời cầu nguyện của chúng ta. Giả sử đó không chỉ là một chân lý trừu tượng bạn biết bằng trí óc, nhưng là một thực tại sống động mà bạn gặp gỡ như gặp gỡ một con người.

Hãy tưởng tượng bạn nhìn thấy nguồn dự trữ quyền năng thiêng liêng vô tận ấy, cỗ máy phát điện của trời cao, chính Thánh Thần của Thiên Chúa, đang kết nối với tinh thần nhỏ bé, hữu hạn, sa ngã và ngu dại của bạn như một tia sét chạm vào sợi dây điện nhỏ và làm cho nó trở thành dây điện có dòng điện chạy qua.

Bạn không nhìn thấy điều đó. Nhưng bạn có thể tin điều đó, và dựa trên niềm tin ấy để hành động. Như Chúa Giêsu đã nói với Tôma: “Vì đã thấy Thầy nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin.” (Ga 20,29)

Chúng ta phải hành động thế nào dựa trên niềm tin rằng khi cầu nguyện chúng ta không cô đơn, nhưng Chúa Thánh Thần đang hiện diện, đang chạm đến tâm hồn chúng ta, đang giúp đỡ và linh hứng chúng ta?

Có nhiều câu trả lời, nhiều cách để được “đồng nhịp” với Chúa Thánh Thần.

Một trong những cách ấy, được Kinh Thánh, thánh Phaolô và Hội Thánh nhìn nhận, là phong trào Canh tân Đặc sủng. Một trong các đặc sủng — nghĩa là các ân ban của ân sủng — là ơn nói tiếng lạ. Một hình thức của đặc sủng này là ngôn ngữ cầu nguyện mà chúng ta không hiểu nhưng Thiên Chúa hiểu.

Đó có lẽ là điều thánh Phaolô muốn nói khi viết: “Chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta bằng những tiếng rên siết khôn tả.”

Việc chúng ta không hiểu ngôn ngữ ấy, việc lời cầu nguyện ấy không đi qua lý trí và sự hiểu biết của chúng ta, đôi khi lại là một điểm mạnh chứ không phải điểm yếu, bởi vì nó phát xuất trực tiếp từ trái tim hơn là từ trí óc.

Điều đó giống như khi chúng ta thốt lên tiếng “Ôi!” trong đau đớn, trong tình yêu, hoặc khi đứng trước một điều kỳ diệu quá lớn lao không thể diễn tả.

Đó cũng là nguyên tắc làm cho kinh Mân Côi có hiệu quả. Khi lặp đi lặp lại những lời “Kính Mừng Maria”, chúng ta không tập trung ý thức vào từng chữ, nhưng vào các mầu nhiệm của kinh Mân Côi — những biến cố trong cuộc đời Chúa Giêsu và Đức Maria.

Điều đó giống như một người mẹ bận rộn đưa cho đứa con nhỏ một thứ đồ chơi để nó chơi trong khi bà làm công việc của mình mà không bị phân tâm.

Đứa trẻ tượng trưng cho lý trí; công việc tượng trưng cho tình yêu; còn đồ chơi là việc lặp lại lời Kính Mừng Maria, hay tiếng “Ôi!”, hoặc ngôn ngữ được ban trong đặc sủng tiếng lạ.

Nếu bạn không cảm thấy phù hợp với phong trào Đặc sủng (vốn đôi khi cũng có những biểu hiện khá kỳ lạ), bạn vẫn có thể áp dụng cùng một nguyên tắc qua kinh Mân Côi, hoặc Kinh Chúa Giêsu của các thánh Đông phương, bằng cách lặp đi lặp lại danh thánh Giêsu hoặc lời nguyện ngắn:

“Lạy Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, xin thương xót chúng con.” Hoặc qua Chuỗi Lòng Thương Xót Chúa, được trao cho Hội Thánh qua thánh Faustina.

Hội Thánh giống như một căn lều rộng lớn với nhiều hình thức đạo đức khác nhau. Không phải hình thức nào cũng phù hợp với mọi người. Các việc đạo đức không phải là tín điều hay mệnh lệnh; chúng là những quà tặng.

Thánh Phaolô nói: “Thần Khí giúp đỡ sự yếu đuối của chúng ta, vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải.” Tôi nghĩ ngài muốn nói đến hai cách mà Chúa Thánh Thần giúp đỡ chúng ta, và cả hai đều dành cho mọi người.

Một là Ngài linh hứng mỗi người cầu nguyện bằng lời lẽ và cách thức riêng của mình. Hai là Ngài linh hứng Đức Kitô ban cho chúng ta Kinh Lạy Cha và Thánh Lễ, là hai lời cầu nguyện vĩ đại nhất.

Chưa từng có ai trở thành thánh nhân bằng cách bỏ qua một trong hai con đường cầu nguyện ấy.

Đặt cầu nguyện tự phát đối nghịch với cầu nguyện phụng vụ cũng giống như đặt nam giới đối nghịch với nữ giới. Cũng như cả nam lẫn nữ đều cần thiết cho sự sống sinh học và hạnh phúc tâm lý, thì cả cầu nguyện cá nhân, tự phát lẫn cầu nguyện công khai, phụng vụ đều cần thiết cho đời sống thiêng liêng và hạnh phúc đích thực.

Khi thánh Phaolô nói: “Đấng thấu suốt tâm can biết Thần Khí muốn nói gì, vì Thần Khí cầu thay nguyện giúp cho các thánh theo đúng ý Thiên Chúa,” ngài đang nói về ai?

Đó là Đức Giêsu Kitô. Ngài là Đấng Trung Gian và là Đấng chuyển cầu cho chúng ta.

Mọi lời cầu nguyện đều được thực hiện qua Chúa Con, hướng đến Chúa Cha, và dưới sự linh hứng của Chúa Thánh Thần.

Vì thế, khi bạn cầu nguyện, cả Ba Ngôi Thiên Chúa đều đang hoạt động. Toàn bộ sự sống của Ba Ngôi đang diễn ra trong những lời cầu nguyện nhỏ bé và nghèo nàn của bạn.

Vai trò của Chúa Thánh Thần là gì? Hãy nhặt một viên sỏi nhỏ trong tay bạn. Chúa Thánh Thần làm cho lời cầu nguyện nhỏ bé và yếu ớt nhất của bạn điều mà bàn tay bạn làm cho viên sỏi ấy khi nâng nó lên. Lời cầu nguyện được cuốn vào cơn lốc xoáy của quyền năng tình yêu Thiên Chúa. Thiên Chúa không cho chúng ta nhìn thấy toàn bộ sự thật và quyền năng ấy, bởi vì nếu chúng ta nhìn thấy, có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ muốn đứng dậy khỏi đầu gối cầu nguyện của mình nữa.