Khi ấy, Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng : “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.” -- Mt 9,36 - 10,8)
Ai là những người chăn chiên hay người làm ruộng mà Đức Giêsu đang nói đến ở đây? Chúng ta gọi họ là các nhà truyền giáo và những người loan báo Tin Mừng. Sứ mạng của họ được xác định trong Tin Mừng Mátthêu qua những lời cuối cùng của Đức Giêsu trước khi Người lên trời:
“Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,18-20).
Đây là điều thường được gọi là “Mệnh lệnh Truyền giáo” (The Great Commission).
Xin lưu ý rằng Đức Giêsu không hề thêm câu: “Những lời này chỉ áp dụng cho hàng giáo sĩ.” Ở đây, Người trao sứ mạng cho tất cả các môn đệ của mình trở thành những nhà truyền giáo và những người loan báo Tin Mừng. Tất cả chúng ta đều đang rao giảng, hoặc Tin Mừng, hoặc phản Tin Mừng, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng chính đời sống của mình, và đời sống ấy có sức thuyết phục mạnh mẽ hơn bất cứ lời nào.
Tin Mừng đã chinh phục Đế quốc Rôma cứng cỏi không phải trước hết nhờ những lời lẽ đẹp đẽ, nhưng nhờ những việc làm tốt đẹp, những việc làm của tình yêu. Người ta có thể tranh luận về lời nói, nhưng không thể tranh luận với hành động, với đời sống, với các vị thánh.
Những việc làm mà Đức Giêsu nhắc đến ở đây — chữa lành bệnh nhân, làm cho kẻ chết sống lại, thanh tẩy người phong cùi, trừ quỷ — là những hành động siêu nhiên đặc biệt mà phần lớn chúng ta không có quyền năng hay thẩm quyền để thực hiện. Tuy nhiên, trong suốt lịch sử Hội Thánh, những phép lạ như thế vẫn luôn hiện diện; và dù hiếm hoi, các phép lạ vẫn là những dấu chỉ của những thực tại phổ quát. (Thật vậy, chính từ miracle có nghĩa gốc là “dấu chỉ”.)
Vì thế, ơn gọi đặc biệt của một số người trở thành các nhà truyền giáo hay những người loan báo Tin Mừng chuyên trách là dấu chỉ cho thấy tất cả chúng ta đều được mời gọi tham gia vào sứ mạng ấy dưới một hình thức nào đó. Điều tương tự cũng đúng với việc chữa lành người bệnh: một số người thực hiện điều đó cách lạ lùng nhờ phép lạ; các bác sĩ và y tá thực hiện điều đó như một nghề nghiệp; còn tất cả chúng ta đều giúp nhau duy trì sức khỏe và nâng đỡ nhau trong đau khổ.
Có ba cấp độ trong hoạt động của Thiên Chúa: cấp độ phép lạ, cấp độ chuyên biệt và cấp độ phổ quát.
Giữa rất nhiều môn đệ của mình, Đức Giêsu chọn ra mười hai người cho một vai trò đặc biệt. Họ là những con người bình thường và lúc ấy vẫn chưa phải là các thánh. Thế nhưng họ được trao phó nhiệm vụ hệ trọng nhất trong mọi công việc của con người: những vấn đề liên quan đến sự sống và sự chết, không phải sự sống hay cái chết thể lý, mà là sự sống đời đời hay sự chết đời đời.
Mười hai Tông đồ là những giáo sĩ đầu tiên của Đức Giêsu, những linh mục và giám mục đầu tiên của Người; còn Phêrô là vị giáo hoàng đầu tiên. Ngay cả Giuđa Ítcariốt cũng là một giám mục. Nhưng việc những người này được trao một vai trò đặc biệt không có nghĩa là phần còn lại của chúng ta được miễn trừ khỏi sứ mạng truyền giáo và loan báo Tin Mừng. Trái lại, họ nhắc nhở chúng ta về chính nhiệm vụ ấy.
Các ngài biểu lộ cách đặc biệt điều mà tất cả chúng ta đều được mời gọi trở nên, cũng như nơi cực thánh trong nhà thờ thánh hóa mọi nơi khác, và thời gian thánh thiêng của Thánh lễ thánh hóa mọi thời gian.
Các linh mục không dâng Thánh lễ thay cho chúng ta nhưng cùng với chúng ta. Các ngài không dâng Thánh lễ thay cho chúng ta nhưng nhân danh chúng ta. Các ngài đại diện chúng ta trong lãnh vực thiêng liêng, cũng như các nhà lãnh đạo dân sự đại diện chúng ta trong lãnh vực chính trị.
Sự đại diện là một hình thức hiện diện, một sự “làm cho hiện diện lại”. Chúng ta không vắng mặt nhưng hiện diện nơi hàng giáo sĩ của mình cũng như nơi những người đại diện dân cử. Các ngài không làm giảm trách nhiệm của chúng ta; trái lại, các ngài làm cho trách nhiệm ấy trở nên rõ ràng hơn.
Hãy lưu ý rằng Mátthêu nêu đích danh từng vị trong nhóm Mười Hai Tông đồ. Trong Kinh Thánh, tên riêng là những từ ngữ quan trọng nhất. Có rất nhiều gia phả với những danh sách dài các tên tổ tiên. Chúng ta thường thấy đó là những đoạn nhàm chán nhất, nhưng đối với người xưa, đó lại là những đoạn quan trọng nhất.
Tại sao vậy? Bởi vì những tên riêng ấy chỉ đến những hữu thể duy nhất trong vũ trụ mang hình ảnh Thiên Chúa, những hữu thể duy nhất có linh hồn bất tử, những hữu thể duy nhất được định hướng tới sự sống đời đời, và những hữu thể duy nhất có giá trị tuyệt đối hay nội tại, chứ không chỉ có giá trị tương đối hay công cụ.
Đó là các ngôi vị; còn mọi thứ khác chỉ là sự vật. Sự vật được tạo ra để sử dụng; con người được tạo ra để yêu thương; còn Thiên Chúa được tạo vật thờ phượng. Đừng sử dụng Thiên Chúa. Đừng thờ phượng con người. Đừng yêu các sự vật. Hãy sử dụng các sự vật, yêu thương con người và thờ phượng Thiên Chúa.
Đó là sự lành mạnh của tâm trí, và cũng là cái nhìn đúng đắn về thực tại; đó là sống trong chân lý, đối xử với mọi sự đúng như bản chất thật của chúng.-- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét