Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống - Chúa Thánh Thần là linh hồn của Hội Thánh

Ai nấy đều được đầy tràn ơn Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng. (Cv 2:1-11)

Điều chúng ta cử hành trong ngày lễ Giáng Sinh là Đức Giêsu Kitô sinh ra làm người. Điều chúng ta cử hành hôm nay là sự ra đời của Hội Thánh của Đức Kitô, khi Chúa Thánh Thần — cũng chính Thánh Thần đã làm cho Đức Kitô được sinh ra từ cung lòng Đức Maria trong ngày Giáng Sinh — nay làm cho Hội Thánh, Nhiệm Thể của Đức Kitô, được sinh ra trong ngày lễ Ngũ Tuần. Vì Chúa Thánh Thần là linh hồn của Hội Thánh, linh hồn vô hình của Hội Thánh hữu hình. Chúa Thánh Thần đối với Hội Thánh cũng như linh hồn đối với thân xác bạn: Ngài chính là sự sống của Hội Thánh.

Hãy lưu ý rằng Chúa Thánh Thần đã ngự xuống cách công khai và hữu hình trên Hội Thánh công khai và hữu hình, chứ không chỉ cách riêng tư và vô hình. Ngày nay nhiều người nói rằng họ “có đời sống tâm linh nhưng không theo tôn giáo,” nghĩa là tôn giáo của họ chỉ mang tính cá nhân, riêng tư và vô hình. Nhưng tôn giáo mà Đức Kitô thiết lập không chỉ là như thế; nó còn mang tính công khai, cộng đoàn và hữu hình, đặc biệt nơi các bí tích. Nếu Kitô giáo chỉ là “tâm linh mà không tôn giáo,” thì đó thật sự là một mâu thuẫn. Vì chính Thiên Chúa Thánh Thần đã làm cho cả Đức Kitô và Hội Thánh của Người trở nên hữu hình trong lễ Giáng Sinh và lễ Ngũ Tuần.

Chỉ thờ phượng Thiên Chúa cách riêng tư và vô hình thôi là thực hành một tôn giáo rất khác với Kitô giáo; nhưng chỉ thờ phượng Ngài cách công khai và bề ngoài thôi cũng là một tôn giáo rất khác với Kitô giáo.

Chỉ thờ phượng cách nội tâm, chỉ tôn thờ “vị thần bên trong mình,” thật ra là tôn thờ chính bản thân mình. Đó là một dạng ngẫu tượng. Dạng kia là chỉ tôn thờ cơ cấu hữu hình hay các lề luật bên ngoài của nó.

Thiên Chúa đã thiết lập Hội Thánh cho con người chúng ta, mà chúng ta thì vừa có thân xác vừa có linh hồn, vừa bên ngoài vừa bên trong, vừa hữu hình vừa vô hình. Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng chúng ta vừa hồn vừa xác, cũng đối xử với chúng ta như những hữu thể vừa hồn vừa xác, nội tâm lẫn ngoại tại. Đó là lý do Kinh Thánh luôn gắn kết đức tin với bí tích Rửa Tội, đức tin với việc làm, điều thiêng liêng với điều vật chất, điều vô hình với điều hữu hình.

Phép lạ nói được các thứ tiếng khác nhau trong ngày lễ Ngũ Tuần là dấu chỉ cho sự đảo ngược của Tháp Babel, từ đó chúng ta có từ “babble” nghĩa là nói lắp bắp, hỗn loạn — phép lạ tai hại của sự lẫn lộn ngôn ngữ. Từ đó đến nay, nhân loại sống trong hiểu lầm và thiếu thông cảm với nhau.

Lễ Ngũ Tuần là khởi đầu của điều Kinh Tin Kính gọi là “các thánh thông công,” sự hiệp thông thay thế cho tình trạng chia rẽ, hiểu lầm và hỗn độn của chúng ta.

Các Kitô hữu thuộc mọi ngôn ngữ, chủng tộc, quốc gia và nền văn hóa đều là một trong Đức Kitô. Như bài thánh ca nói: “Trong Đức Kitô không còn đông hay tây, không còn nam hay bắc.” Mầu nhiệm Nhập Thể không chỉ tạo nên một tương quan mới với Thiên Chúa mà còn với nhau nữa. Đức Kitô làm cho Thiên Chúa trở thành Cha chung của chúng ta, và vì thế làm cho chúng ta trở thành anh em với nhau. Tình phụ tử của Thiên Chúa tạo nên tình huynh đệ của con người.

Hội Thánh không phải là một câu lạc bộ do chúng ta lập ra để chia sẻ những niềm tin cá nhân. Hội Thánh là Nhiệm Thể Chúa Kitô do chính Thiên Chúa thiết lập để cứu độ và hiệp nhất nhân loại. Chúng ta không được cứu như những cá nhân riêng lẻ rồi sau đó mới gia nhập Hội Thánh; chúng ta được cứu nhờ được tháp nhập vào Hội Thánh qua bí tích Rửa Tội, như gia đình ông Nôê được cứu nhờ bước vào con tàu. Một con tàu chỉ mang tính “thiêng liêng” sẽ không thể cứu ông Nôê khỏi trận hồng thủy.

Nếu bạn nghĩ rằng Hội Thánh đích thực chỉ thuần túy thiêng liêng, còn Hội Thánh hữu hình và có cơ cấu chỉ là biểu tượng vật chất cho một thực tại thiêng liêng vô hình, thì bạn đang nói rằng điều tạo nên khác biệt nơi Đức Kitô chỉ là linh hồn, tinh thần, tư tưởng hay giá trị của Người, chứ không phải thân xác của Người.

Nhưng việc Người nhập thể trong thân xác là có thật; cái chết thể lý của Người trên thập giá không phải chuyện ngẫu nhiên nhưng cần thiết cho ơn cứu độ chúng ta; và sự Phục Sinh của Người không phải huyền thoại hay biểu tượng, nhưng là nền tảng cho niềm hy vọng phục sinh và sự sống đời đời của chính chúng ta. Nếu Đức Kitô đã không thật sự đến cách hữu hình, không thật sự chết và sống lại, thì chúng ta chẳng có hy vọng gì cả. Lễ Giáng Sinh, Thứ Sáu Tuần Thánh, Phục Sinh và Ngũ Tuần đều thuộc về cùng một “mầu nhiệm duy nhất.”

Chỉ thuần túy thiêng liêng thì không còn là con người mà là thiên thần. Chỉ thuần túy vật chất thì không còn là con người mà là thú vật. Thiên Chúa đã tạo dựng cả thiên thần lẫn loài vật, nhưng Ngài cũng tạo dựng chúng ta, và Ngài dựng nên chúng ta vừa có thân xác vừa có linh hồn; Ngài đối xử với chúng ta như những hữu thể vừa hồn vừa xác và cứu độ chúng ta cũng như thế.

Trong Kinh Thánh, Hội Thánh không được gọi là “trí tuệ của Chúa Kitô” nhưng là “Nhiệm Thể Chúa Kitô.” Người không cứu độ chúng ta bằng cách nói: “Này là trí tuệ Ta,” nhưng: “Này là Mình Ta.”

Trong hơn 1700 năm, chúng ta đã tuyên xưng bốn đặc tính của Hội Thánh trong Kinh Tin Kính: “Tôi tin Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền,” chứ không phải ba mươi ngàn hệ phái khác nhau, mỗi hệ phái dạy một giáo lý khác nhau và không có sự kế vị tông đồ như chỉ Hội Thánh đích thực mới có — Hội Thánh ở phương Tây gọi mình là Công giáo, nghĩa là “phổ quát,” còn ở phương Đông gọi mình là Chính Thống, nghĩa là “đức tin chân chính.”

Hội Thánh là một cơ cấu hữu hình vì Hội Thánh có tính tông truyền. Các Tông Đồ là những con người cụ thể, hữu hình, được Chúa Kitô truyền chức và rồi truyền chức cho những người kế vị là các giám mục cho đến tận thế.

Suốt hai ngàn năm qua, Hội Thánh vẫn là duy nhất, thánh thiện và công giáo trong giáo huấn chính thức của mình (dù thực hành chưa bao giờ hoàn toàn hiệp nhất hay hoàn toàn thánh thiện). Đó là lý do chúng ta hiện diện ở đây: vì chúng ta muốn đón nhận trọn vẹn gia sản mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta trong ngày lễ Ngũ Tuần. -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét