“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ. 18 Ai tin vào Con của Người, thì không bị lên án ; nhưng kẻ không tin, thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa.” (Gioan 3,16-18)

Thiên Chúa có Ba Ngôi vì “Thiên Chúa là Tình yêu”. Tình yêu mang bản chất Ba Ngôi: để có tình yêu, phải có người yêu, người được yêu và mối tương quan yêu thương giữa hai ngôi vị ấy, dù là con người hay thần linh. Và nơi Thiên Chúa, mối tương quan đó chân thật đến mức chính nó cũng là một Ngôi Vị vĩnh cửu thứ ba.

Nếu Thiên Chúa không phải là Ba Ngôi, thì Thiên Chúa không thể là tình yêu tự trao ban bản thân, bởi vì sẽ không có một ngôi vị nào khác để Ngài trao ban chính mình cho đến khi Ngài tạo dựng chúng ta. Nhưng điều đó là không thể, vì bản tính vĩnh cửu của Thiên Chúa không thể lệ thuộc vào sự hiện hữu của chúng ta.

Vì thế, lời chúc lành mang tính Ba Ngôi của thánh Phaolô ở cuối thư ngài là: “Nguyện xin ân sủng của Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta, tình yêu của Thiên Chúa và sự hiệp thông của Chúa Thánh Thần ở cùng tất cả anh em.” Công thức ấy diễn tả cả Ba Ngôi lẫn tình yêu, bởi vì hai thực tại ấy là một. Ân sủng, tình yêu và sự hiệp thông – đó chính là bản tính của Thiên Chúa.

Chúng ta thờ phượng Thiên Chúa không phải vì Ngài là “Ông Chủ”, cũng không phải vì quyền năng của Ngài, nhưng vì tình yêu của Ngài. Thiên Chúa chúng ta thờ phượng quả thật là Đấng toàn năng, Đấng Khôn ngoan tuyệt đối và hoàn toàn công chính; nhưng đối tượng của việc thờ phượng không phải là quyền năng, sự khôn ngoan hay công lý, mà là tình yêu.

Kinh Thánh gọi Thiên Chúa là quyền năng, khôn ngoan và công chính, nhưng không nói rằng Thiên Chúa là quyền năng, là khôn ngoan hay là công lý. Trái lại, Kinh Thánh nói rằng: “Thiên Chúa là tình yêu” (1 Ga 4,8). Đó là lý do Thiên Chúa là Ba Ngôi: quyền năng, khôn ngoan và công lý không có bản chất tất yếu mang tính ba ngôi, nhưng tình yêu thì có – có người yêu, người được yêu và chính tình yêu liên kết họ.

Hơn nữa, quyền năng, sự khôn ngoan và công lý của Thiên Chúa tự chúng không đòi buộc Ngài phải thực hiện hành động được mô tả trong các sách Tin Mừng – nghĩa là hy sinh và trao ban cho chúng ta Đấng mà Ngài yêu thương nhất, chính Người Con vô cùng yêu dấu của Ngài, để chịu chết vì phần rỗi chúng ta. Chỉ có tình yêu tự hiến (agape) mới trao ban chính mình, mới hy sinh, mới chết đi cho bản thân mình rồi được phục sinh trong vinh quang. Câu Kinh Thánh diễn tả điều ấy cách tuyệt vời nhất, tóm lược toàn bộ Tin Mừng, và có lẽ là câu được yêu mến nhất trong toàn bộ Kinh Thánh, chính là Ga 3,16 – trung tâm của bài Tin Mừng hôm nay:

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, để bất cứ ai tin vào Người thì không phải hư mất nhưng được sự sống đời đời.”

Hãy chú ý đến chữ “đến nỗi”. Thiên Chúa không chỉ yêu thế gian, nhưng yêu thế gian “đến nỗi”. Thiên Chúa yêu thế gian tội lỗi như thế nào? Và yêu đến mức nào? Hãy nhìn lên Thánh Giá: yêu đến mức ấy.

Đó là điều Ngài đã làm cho bạn. Còn bạn, bạn sẽ làm gì cho Ngài? -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)