Chúng tôi đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại. -- Cv 10,24a.37-43
Bài đọc thứ nhất hôm nay là bài giảng Kitô giáo đầu tiên, được giảng bởi người mà Chúa Kitô gọi là đá tảng mà trên đó Người sẽ xây dựng Hội Thánh của Người, người mà Đức Kitô đã đặt làm vị giáo hoàng đầu tiên. Đồng thời, đây cũng là mẫu mực, khuôn mẫu cho mọi bài giảng Kitô giáo, vì nó chính là cốt lõi của Tin Mừng.
Nó rất đơn giản. Nó chỉ nêu hai điểm: một sự kiện và những hệ quả làm thay đổi cuộc đời phát sinh từ sự kiện đó.
Sự kiện ấy là chính Chúa Kitô: rằng Người hiện hữu và Người là ai, và rằng Người đã sống, đã chết và đã sống lại từ cõi chết. Sự kiện cuối cùng này là điều đặc biệt — vì không một con người nào khác từng sống lại từ cõi chết với một thân xác mới, bất tử. Sự kiện ấy là dữ kiện cốt yếu, nền tảng của Kitô giáo.
Kitô giáo không phải là một triết lý, một tập hợp các ý tưởng hay giá trị. Nó là một sự kiện, một sự kiện lịch sử thực sự. Thánh Phêrô nói rằng ngài và các môn đệ khác là những nhân chứng tận mắt của Đức Kitô phục sinh. Thánh Phaolô viết cho tín hữu Côrintô rằng có năm trăm môn đệ đã thấy Chúa Kitô sau khi Người sống lại, và Phaolô mời người đọc kiểm chứng dữ kiện đó, phỏng vấn những nhân chứng ấy. Có thể có một vài người nói rằng họ thấy người ngoài hành tinh (little green men) từ đĩa bay, hay thấy Elvis, nhưng không bao giờ có đến năm trăm người cùng một lúc. Biến cố Phục Sinh không phải là huyền thoại, hư cấu hay một lý tưởng; đó là một sự kiện.
Và sự kiện đó tạo nên một khác biệt hoàn toàn. Nếu điều ấy không thực sự xảy ra, nếu ngày mai người ta tìm thấy xương của Chúa Giêsu đã chết trong một ngôi mộ nào đó tại Palestina, thì toàn bộ Kitô giáo sẽ sụp đổ vĩnh viễn. Sẽ chẳng còn gì cả. Toàn bộ công trình, toàn bộ tòa nhà, toàn bộ hệ thống, toàn bộ tôn giáo sẽ sụp đổ vì nền móng của nó đã biến mất. “Nền tảng duy nhất của Hội Thánh là Đức Giêsu Kitô, Chúa của mình,” như bài thánh ca nói. Như Thánh Phaolô đã viết trong thư gửi tín hữu Côrintô, những người nghi ngờ việc Đức Kitô sống lại cách thực sự: “Nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy, thì đức tin của anh em là vô ích; anh em vẫn còn ở trong tội lỗi. Và như thế, những người đã an nghỉ trong Đức Kitô cũng bị tiêu vong. Nếu chúng ta chỉ đặt hy vọng vào Đức Kitô cho đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương nhất trong mọi người” (1 Cr 15,17–19).
Tại sao? Tại sao sự kiện Phục Sinh, việc Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, lại tạo nên sự khác biệt hoàn toàn cho đời sống chúng ta? Bởi vì đó không chỉ là một sự kiện của quá khứ, mà còn là của hiện tại. Người Kitô hữu không chỉ tuyên xưng rằng Chúa Giêsu đã sống lại trong quá khứ, mà còn rằng Người đang sống trong hiện tại. Người đang sống, ngay bây giờ, hôm nay. Bạn có thể gặp Người. Bạn có thể cầu nguyện với Người. Bạn có thể có một tương quan cá vị với Người — một tương quan của đức tin, tín thác và hy vọng. Người thực sự hành động trên bạn! Bạn có thể cầu nguyện với Người — Người không điếc! Người đang sống. Bạn thậm chí có thể ăn Thịt và uống Máu Người trong Bí tích Thánh Thể.
Sự Phục Sinh tạo nên khác biệt gì cho đời sống chúng ta? Một khác biệt hoàn toàn trong thời gian và một khác biệt vô hạn trong đời đời. Một khác biệt hoàn toàn trong thời gian, trong đời sống chúng ta ở thế gian này, bởi vì Đức Kitô là Chúa của mọi sự trong cuộc đời chúng ta. Nếu Người không là Chúa của mọi sự, thì Người không là Chúa của bất cứ điều gì. Người không chỉ là một trong nhiều người; không chỉ là bạn, là mẫu gương, là Thầy của chúng ta; Người là Thiên Chúa của chúng ta.
Và sự khác biệt Người tạo ra cho đời sau cũng là hoàn toàn. Người là Đấng Cứu Độ của chúng ta. Tên “Giêsu” có nghĩa là “Đấng Cứu Độ.” Cứu khỏi điều gì? Khỏi chính trị xấu? Khỏi trầm cảm? Khỏi nghèo đói? Khỏi những lý tưởng triết học thiếu sáng suốt? Không — khỏi tội lỗi, sự chết và hỏa ngục.
Và bạn không thể được cứu bởi một vị cứu tinh đã chết. Một xác chết không thể chiến thắng sự chết cho bạn. Một xác chết không thể chiến thắng tội lỗi cho bạn. Một xác chết không thể đóng cửa hỏa ngục và mở cửa thiên đàng cho bạn. Một xác chết không thể biến đổi đời bạn từ tội nhân thành thánh nhân. Một xác chết không thể sai Thánh Thần của mình vào linh hồn bạn và ban cho bạn các nhân đức siêu nhiên: đức tin, đức cậy và đức mến. Một xác chết không thể hòa giải bạn với Thiên Chúa.
Chỉ có hai khả năng. Hoặc Đức Giêsu là một xác chết, hoặc Người đang sống. Và nếu Người đang sống, nếu Người đã sống lại từ cõi chết, thì Người không chỉ là một con người; Người là Thiên Chúa. Sự Phục Sinh là phép lạ tối thượng, phép lạ chứng minh rằng Người là Thiên Chúa — Đấng đã tạo dựng bạn, thiết kế bạn, và quan phòng từng chi tiết đời bạn — cũng chính là Đấng yêu bạn đến nỗi đã chết để cứu bạn khỏi tội lỗi. Và nếu Đức Giêsu này không chỉ là một xác chết và một ký ức, thì khi bạn chết, bạn cũng không chỉ là một xác chết và một ký ức. Người đã chiến thắng không chỉ cái chết của mình, mà cả cái chết của bạn nữa. Vì thế Thánh Phaolô viết: “Chúng tôi không muốn anh em không biết gì về những người đã an giấc, để anh em khỏi buồn phiền như những người khác, là những kẻ không có hy vọng” (1 Tx 4,13). Và niềm hy vọng ấy không chỉ là một ước muốn hay sự lạc quan; đó là lời hứa chắc chắn của Thiên Chúa — “niềm hy vọng vững vàng và chắc chắn về sự phục sinh.”
Điều đó thay đổi tất cả. Chúng ta vẫn phải sống, chiến đấu, chịu đau khổ, và bước từng bước mỗi ngày như những người không tin. Nhưng có sự khác biệt rất lớn: chúng ta làm điều đó trong hy vọng hay trong tuyệt vọng. Hai người cùng đi đến London đều phải bước từng bước một. Như câu vè nói: “Một bước lên, một bước xuống, đó là đường đến London.” Nhưng nếu một người đi để được đội vương miện làm vua, còn người kia đi để bị treo cổ như kẻ phản bội, thì hai hành trình ấy không giống nhau. Chúng hoàn toàn khác nhau. Và mỗi người trên thế giới này đều là một trong hai người đó.
Tất cả chúng ta đều sẽ chết, nhưng đối với người Kitô hữu, cái chết là cánh cửa dẫn đến sự sống; cái chết đi lên ánh sáng. Còn đối với người không tin, cái chết đi xuống bóng tối. Và sự khác biệt giữa lên và xuống, giữa ánh sáng và bóng tối, là hoàn toàn. Sự khác biệt giữa sự sống và sự chết đúng là “vấn đề sống còn.” Đó là sự khác biệt mà lễ Phục Sinh mang lại cho chúng ta hôm nay, cho từng bước trong đời sống chúng ta. -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)


0 Nhận xét