Chúa Nhật thứ IV Mùa Phục Sinh, Năm A -- Chúa là Mục tử chăn dắt tôi


Đức Giê-su lại nói: “Thật, tôi bảo thật các ông : Tôi là cửa cho chiên ra vào. 8 Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp ; nhưng chiên đã không nghe họ. 9 Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. 10 Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào” (Gioan 10:7-10).

Chúa Giêsu nói rằng Ngài là mục tử nhân lành và đoàn chiên của Ngài đi theo Ngài vì nhận ra tiếng của Ngài. Ngài nói rằng chiên theo Ngài, chứ không theo những kẻ trộm, là những kẻ chỉ đến để đánh cắp và giết hại chiên...

Chiên là loài vật khá ngu ngốc. Không ai nuôi chiên làm thú cưng. Chiên thường không có mối tương quan cá nhân gần gũi với con người. Chúng không nhận ra tiếng chúng ta và tin tưởng chúng ta như chó mèo. Chúng phải bị ép buộc, bị điều khiển bằng sợ hãi, chứ không được chinh phục bằng tình yêu. Chúng đi theo nơi mà chó chăn chiên dồn chúng đến, bằng cách đuổi phía sau và cắn vào gót chân chúng. Chúng là những con vật thụ động và ngu ngốc.

Nhưng chiên trong dụ ngôn của Chúa Giêsu không thụ động và ngu ngốc, mà năng động và khôn ngoan. Chúng không bị thúc đẩy bởi sợ hãi mà bởi tình yêu. Chúa Giêsu nói rằng chiên của Ngài khác: chúng nhận ra tiếng Ngài, tin tưởng Ngài, và tự do chọn theo Ngài. Đời sống Kitô hữu là đời sống của sự khôn ngoan, tin tưởng và tự do chủ động — ba điều mà chiên bình thường không có.

Khôn ngoan nghĩa là biết phân định. Chúng ta có thể nhận ra tiếng của Chúa Giêsu. Chúng ta biết Ngài; chúng ta nhận ra Ngài; và nhận ra ý muốn của Ngài trong lương tâm mình. Chiên thì không có lương tâm.

Tin tưởng nghĩa là tin vào một con người, ngay cả khi chúng ta không hiểu hết về người đó. Chiên bình thường hành động theo sợ hãi, chứ không phải đức tin hay lòng tin.

Và tự do nghĩa là chọn lựa. Chúng ta không theo Chúa Giêsu một cách tự động như chiên. Chúng ta chọn Ngài. Đôi khi lựa chọn đó khó khăn và phải trả giá.

Vì thế, đoàn chiên của Chúa Giêsu hoàn toàn trái ngược với hình ảnh “nhút nhát như chiên” mà chúng ta thường nghĩ. Họ năng động, không thụ động. Họ nhận ra tiếng Ngài vì họ khôn ngoan và biết phân định. Họ không phải là những kẻ dễ bị lừa. Họ có thể phân biệt giữa Đức Kitô và phản Kitô, giữa tiếng nói của Chúa và tiếng nói của thế gian, giữa tiếng nói của Chúa và tiếng nói của cái tôi mình. Và họ đã tự do chọn theo Đức Kitô.

Làm sao những con chiên này nhận ra tiếng Ngài? Làm sao chúng ta có thể biết Đức Kitô? Chỉ có một cách: cầu nguyện — nói chuyện với Ngài và lắng nghe Ngài trong lòng mình. Càng ở với Ngài, chúng ta càng biết Ngài. Không có sự hiểu biết nào về Ngài có thể thay thế việc biết chính Ngài.

Chúng ta có thể nói chuyện với Ngài bất cứ lúc nào, và nên tập thói quen nói với Ngài nhiều lần trong ngày, dù rất bận rộn — chỉ cần hai giây để nói: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa” hoặc “Lạy Chúa Giêsu, con yêu mến Chúa” hoặc “Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con.” Và nếu bạn chưa dành ra mỗi ngày mười hay mười lăm phút để chỉ ở trong sự hiện diện của Ngài, thì điều đó sẽ thay đổi đời bạn cách tận căn, tôi bảo đảm. Chúng ta có thể nói chuyện với Ngài ở bất cứ đâu, nhưng nơi tốt nhất là ở đây — nơi Ngài hiện diện thật sự, trọn vẹn, cách cá vị — trong Thánh Thể.-- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét