Chúa nhật thứ II Mùa Phục Sinh, Năm A

Bài suy niệm hôm nay về Tin Mừng có một hình thức khác: những nhận xét ngắn cho từng câu thay vì một bài dài cho toàn bộ đoạn. Sự đa dạng làm cho cuộc sống thêm phong phú. Nếu bạn thấy bài này quá dài, bạn có thể chỉ cần suy niệm câu cuối cùng, vì đó là phần tóm kết của toàn bộ Tin Mừng.

Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, dù các môn đệ đã đóng kín cửa nơi họ ở vì sợ người Do Thái, Đức Giêsu đến và đứng giữa họ. Dù chúng ta khóa kín cánh cửa nào, Đức Giêsu vẫn có thể mở được. Ngài có “chìa khóa vạn năng”. Thánh Thần của Ngài thấm vào tâm hồn và cuộc sống chúng ta như nước. Trong thị kiến của Gioan trong sách Khải Huyền, Đức Giêsu nói: “Này đây, Ta đã mở trước mặt ngươi một cánh cửa mà không ai có thể đóng lại” (Kh 3,8). Ngài đã chiến thắng sự chết! Ngài đã làm điều không thể. Vì chính Ngài đã nói: “Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể” (Mt 19,26).

“Đức Giêsu… nói với các ông: ‘Bình an cho anh em.’” Bình an nội tâm là một trong những dấu chỉ của sự hiện diện của Ngài. Ngài đã hứa ban bình an, và Ngài luôn giữ lời hứa. Nhưng bình an của Ngài là bình an mà thế gian không thể ban tặng (x. Ga 14,27). Đó là bình an với Thiên Chúa. Không ai có thể ban điều đó ngoài chính Thiên Chúa.

“Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.” Ngài cũng cho chúng ta thấy tay và cạnh sườn bị đâm thâu của Ngài, qua các sách Tin Mừng, qua Giáo Hội, và qua Hy tế Thánh Thể, nơi Mình Ngài hiện diện thật sự, trọn vẹn như đã hiện diện với các môn đệ. Khi đó, đôi mắt thể lý của họ thấy Ngài, và điều đó mở ra đôi mắt đức tin. Còn bây giờ, đôi mắt đức tin của chúng ta vẫn thấy Ngài. Ngài nói với “Tôma cứng lòng tin” và các môn đệ khác: “Vì đã thấy Thầy nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin.”

“Đức Giêsu lại nói với các ông: ‘Bình an cho anh em.’” Ngài phải nói lại, vì chúng ta lại nghi ngờ. Tất cả chúng ta đều hay xao lãng và mau quên. Nhưng Đức Giêsu thì không. Ngài luôn hiện diện và ban cho chúng ta điều cần thiết trong từng giây phút hiện tại. Đó là “lương thực hằng ngày” mà chúng ta cầu xin trong Kinh Lạy Cha.

“Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Thiên Chúa Cha đã sai Đức Giêsu Con của Ngài đến thế gian. Và Ngài lại sai chúng ta đi như những sứ giả, những nhà truyền giáo, như tay chân của Ngài, những chi thể trong Nhiệm Thể của Ngài. Chúng ta được sai đi qua lời kết của mỗi Thánh Lễ: Ite, missa est — nghĩa là: “Hãy ra đi, anh em được sai đi.”

Rồi “Người thổi hơi vào các ông và nói: ‘Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.’” Ở đây, Đức Giêsu thiết lập Bí tích Hòa Giải (xưng tội). Ngài trao quyền tha tội cho các Tông Đồ và những người kế vị các ngài, là các giám mục và linh mục trong Giáo Hội của Ngài. (Hãy luôn nhớ: không chỉ là “Giáo Hội”, mà là Giáo Hội của Ngài.) Khi Đức Giêsu tha tội bằng quyền riêng của mình, người Do Thái đã phản đối: “Ông này là ai mà dám nói phạm thượng như vậy? Ngoài một mình Thiên Chúa, ai có quyền tha tội?” (Lc 5,21). Họ nói đúng. Đó là một trong những cách Ngài mặc khải mình là Thiên Chúa.

Ngày nay, nhiều người ngoài Công giáo cũng hỏi: Linh mục là ai mà có quyền tha tội? Câu trả lời cũng như vậy: chỉ mình Thiên Chúa có quyền tha tội, và Đức Giêsu là Thiên Chúa. Chính Ngài, với quyền thần linh của mình, đã trao quyền đó cho các Tông Đồ và những người kế vị. Vì chúng ta vẫn phạm tội và vẫn cần được tha thứ, nên phải có những người tiếp tục thi hành sứ vụ ấy.

“Tôma, gọi là Điđymô, một người trong nhóm Mười Hai, không có mặt khi Đức Giêsu đến. Các môn đệ khác nói với ông: ‘Chúng tôi đã thấy Chúa!’ Nhưng ông nói: ‘Nếu tôi không thấy dấu đinh nơi tay Người, không xỏ ngón tay vào lỗ đinh, không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi sẽ không tin.’” Một tuần sau, các môn đệ lại ở trong nhà, và Tôma cũng ở đó. Đức Giêsu đến, dù cửa vẫn đóng kín, và đứng giữa họ. Những cánh cửa bị khóa chặt hơn cả là trong lòng Tôma, nhưng Đức Giêsu cũng vượt qua được!

“Đức Giêsu… nói: ‘Bình an cho anh em.’ Rồi Người bảo Tôma: ‘Đặt ngón tay vào đây, hãy nhìn xem tay Thầy; đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy; đừng cứng lòng tin nữa, nhưng hãy tin.’” Chú ý: Đức Giêsu không trách Tôma vì sự hoài nghi ban đầu, nhưng vì việc cứ cố chấp trong sự hoài nghi. Thiên Chúa không kết án chúng ta vì đặt câu hỏi hay nghi ngờ. Thánh Phaolô nói: “Hãy cân nhắc mọi sự; điều gì tốt thì giữ lại” (1 Tx 5,21). Những nghi vấn có thể dẫn chúng ta đến hiểu biết và đức tin.

“Tôma thưa Người: ‘Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!’” Đây là lời rất tốt để chúng ta thưa khi chầu Thánh Thể hoặc rước lễ. Nếu không tin điều đó, chúng ta không nên rước lễ. Vì tin là đón nhận. Tin không chỉ là quyết định trong tâm trí, nhưng là nói “xin vâng” với một Đấng — với Đức Giêsu, Thiên Chúa nhập thể — Đấng xin phép bước vào linh hồn và cuộc đời ta. Tin giống như kết hôn, chứ không giống như chọn ai để bầu.

“Đức Giêsu nói: ‘Vì đã thấy Thầy nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin.’” Câu đầu dành cho Tôma. Câu sau dành cho chúng ta.

“Đức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ khác trước mặt các môn đệ, nhưng không được ghi chép trong sách này. Còn những điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để nhờ tin mà được sự sống nhờ danh Người.”

Câu cuối này tóm kết toàn bộ Tin Mừng. Các sách Tin Mừng giống như tờ báo tường thuật các biến cố; còn Tin Mừng thật sự là chính các biến cố ấy: thiên tính của Đức Giêsu; việc Ngài nhập thể che giấu thiên tính; đời sống biểu lộ nhân tính hoàn hảo; lời nói khẳng định thiên tính; các phép lạ chứng minh thiên tính; và cuộc Khổ nạn, Tử nạn và Phục sinh cứu chúng ta khỏi tội lỗi — điều chỉ Thiên Chúa mới làm được. Đó là nội dung của bốn Tin Mừng. Đó là lý do Gioan viết sách này: để chúng ta tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô và là Con Thiên Chúa. Và phần thưởng của niềm tin đó là gì? Sự sống. Sự sống đời đời. Được thông phần vào sự sống thần linh của Ngài. Nếu chúng ta thật sự tin, chúng ta đón nhận Ngài. Nếu chúng ta nói “xin vâng” với lời cầu hôn thiêng liêng của Ngài, Ngài sẽ kết hợp linh hồn chúng ta với Ngài và ban cho chúng ta sự sống thần linh của chính Ngài.

Giống như hôn nhân, đức tin không phải là chuyện một lần rồi thôi. Nó được lặp lại mỗi ngày, mỗi phút. Chúng ta nói “Anh yêu em” nhiều lần mỗi ngày với người bạn đời. Không có lý do gì mà ngay cả người bận rộn nhất cũng không thể làm điều tương tự với Thiên Chúa. -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét