Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô. 6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. (Gioan 11:5-6)
Trọn bài Phúc âm của ngày: Gioan 11:1-45
Trước hết, tại sao Đức Giêsu lại trì hoãn? Khi nghe tin Ladarô bệnh nặng, Người cố ý ở lại thêm vài ngày. Điều đó có vẻ như là một sự dửng dưng lạnh lùng. Vì khi Người đến nơi và thấy Ladarô đã chết, cả Maria lẫn Mác-ta đều nói với Người: “Lạy Thầy, nếu Thầy ở đây, nếu Thầy đến sớm hơn, nếu Thầy đến kịp lúc, thì Ladarô đã không chết.” Họ biết về những phép lạ chữa lành của Đức Giêsu; Người đã nổi tiếng về điều đó. Và họ cũng biết Người yêu thương bạn mình là Ladarô biết bao.
Chúng ta cũng thường nói với Thiên Chúa: “Tại sao Ngài không đáp lời cầu nguyện của con? Tại sao Ngài không làm gì cả? Ngài có quyền năng và Ngài có tình yêu. Vậy tại sao Ngài dường như đứng xa? Tại sao Ngài có vẻ dửng dưng trước con và những nhu cầu nghiêm trọng mà con đang cầu xin?” Đó là điều rất tự nhiên khi nghĩ, khi cảm nhận và khi cầu nguyện như vậy. Dường như điều đó cho thấy Thiên Chúa yêu chúng ta ít hơn mức Ngài có thể, rằng Ngài không dùng quyền năng hay tình yêu của mình để đưa chúng ta ra khỏi vấn đề, dù vấn đề đó là bệnh thể lý, bệnh tâm lý hay bệnh thiêng liêng, là sự mất đức tin, nơi chính mình hay nơi người ta yêu thương. Tại sao Thiên Chúa dường như không đáp lời cầu nguyện của chúng ta?
Câu trả lời là: Thiên Chúa đang đáp lời cầu nguyện của chúng ta. Ngài đáp lại mọi lời cầu xin. Nhưng thời điểm của Ngài tốt hơn của chúng ta. Chúng ta muốn câu trả lời ngay lập tức, nhưng điều đó thường không phải là điều tốt nhất cho chúng ta. Trong sự khôn ngoan của mình, Thiên Chúa biết điều đó, biết rằng cuối cùng mọi sự sẽ tốt hơn cho chúng ta và cho những người chúng ta cầu nguyện nếu Ngài sử dụng quyền năng của mình theo thời gian của Ngài, chứ không phải của chúng ta. Quyền năng của Ngài là vô hạn: Ngài có thể chữa lành người bệnh, làm cho kẻ chết sống lại, và hoán cải người không tin. Và tình yêu của Ngài cũng vô hạn: Ngài muốn điều tốt thật sự cho từng người chúng ta, dù chúng ta có xứng đáng hay không. Nhưng Ngài biết điều chúng ta không biết. Ngài làm cho mọi sự nên tốt đẹp vào cuối cùng, nhưng chúng ta không thấy được kết cục; chúng ta không thấy được tương lai. Còn Ngài thì thấy. Nếu chúng ta tin tưởng vào tình yêu, quyền năng và sự khôn ngoan của Ngài—tất cả đều hoàn hảo và vô hạn—thì Ngài sẽ làm điều gì đó tốt hơn điều chúng ta xin, chứ không phải tệ hơn.
Trong trường hợp này, việc Đức Giêsu làm cho Ladarô sống lại còn tốt hơn việc chữa lành ông trước khi chết. Cái chết dường như là mất tất cả, và Đức Giêsu để cho tất cả chúng ta đi vào cái chết, sự mất mát hoàn toàn đó, trước khi Người cho chúng ta sống lại trong đời sau. Điều Người làm cho chúng ta trong đời sau, thì Người đã làm cho Ladarô ngay trong đời này. Người cho chúng ta thấy sự khôn ngoan, tình yêu và quyền năng của Người một cách rõ ràng hơn chúng ta có thể tưởng tượng. Hãy xem Người đã biểu lộ ba điều này trong câu chuyện như thế nào: tình yêu, sự khôn ngoan và quyền năng.
Người đã tỏ bày tình yêu của mình đối với Ladarô qua câu ngắn nhất trong Kinh Thánh: “Và Đức Giêsu đã khóc.” Thiên Chúa cảm thấy gì trước đau khổ và cái chết của chúng ta? Đức Giêsu cho chúng ta thấy điều đó. Tình yêu của Người vừa hoàn toàn là con người vừa hoàn toàn là thần linh. Thiên Chúa không dửng dưng trước nỗi đau của chúng ta. Ngài cảm nhận từng nỗi đau ấy. Đức Giêsu cho chúng ta thấy những giọt nước mắt của Thiên Chúa.
Người đã tỏ bày sự khôn ngoan bằng cách chờ đợi, để một phép lạ còn lớn hơn có thể xảy ra, vượt trên phép lạ chữa lành mà Maria và Mác-ta mong đợi.
Người đã tỏ bày quyền năng bằng cách chiến thắng không chỉ bệnh tật mà cả cái chết, chỉ bằng lời của mình. Người truyền lệnh: “Ladarô, hãy ra ngoài!” và Ladarô đã bước ra. Ngay cả cái chết cũng phải vâng phục quyền năng của Người. Quyền năng của Người là vô hạn. Không gì có thể chống lại được. -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét