Phép lạ lớn hơn phép lạ làm cho thân xác chết sống lại: Chúa Nhật Thứ V Mùa Chay, Năm A

Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Nhưng bây giờ con biết : Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” Đức Giê-su nói: “Em chị sẽ sống lại!” Cô Mác-ta thưa: “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.” Đức Giê-su liền phán: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. 26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không ?” Cô Mác-ta đáp: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.” (Gioan 11:21-27)

Trong cuộc đối thoại này với Mác-ta, Đức Giêsu thực hiện một phép lạ còn lớn hơn phép lạ mà chỉ ít phút sau Người sẽ làm khi cho Ladarô sống lại. Người nâng đỡ đức tin của Mác-ta. Đó là phép lạ lớn hơn việc làm cho một thân xác chết sống lại, vì thân xác chết không có khả năng chống lại Người, còn linh hồn đang sống thì có. Một thân xác chết không có trí khôn hay ý chí để nghĩ sai hay từ chối tin; nhưng linh hồn con người đang sống thì có.

Khi Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ từ hư vô, đó là một công trình vĩ đại; nhưng khi Ngài làm cho một tội nhân trở thành thánh, hoặc làm cho một vị thánh nhỏ trở nên thánh hơn — như điều Ngài đã làm với Mác-ta ở đây — thì đó còn là một công trình vĩ đại hơn nữa, vì hư vô không có khả năng chống lại lời Ngài khi Ngài truyền cho nó trở thành hiện hữu, cũng như thân xác chết của Ladarô không có khả năng bất tuân lệnh truyền trỗi dậy của Ngài. Nhưng linh hồn con người có tự do ý chí: nó có thể chần chừ, có thể do dự, có thể vừa tin vừa nghi, có thể thiếu lòng tín thác cũng như có lòng tín thác.

Hãy xem Đức Giêsu nâng đỡ đức tin của bà như thế nào. Trước hết, Người xác nhận đức tin hiện tại của bà bằng cách bảo đảm rằng Ladarô sẽ sống lại. Và Mác-ta nói: “Con biết ông ấy sẽ sống lại, trong ngày sau hết.” Sau đó, Đức Giêsu mời gọi bà đến một đức tin cao hơn. Người nói: “Thầy là sự sống lại và là sự sống; ai tin vào Thầy, dù có chết, cũng sẽ được sống, và ai sống và tin vào Thầy thì sẽ không bao giờ chết. Con có tin điều đó không?” Con có tin không chỉ chân lý thần học chung chung này, một khái niệm trừu tượng và vô ngã này, mà con có tin vào chính Thầy không? Và bà trả lời: “Thưa Thầy, vâng.” Con tin vào Thầy. Và chỉ sau đó Người mới làm cho Ladarô sống lại. Trước khi Người đột ngột, ngoạn mục và hữu hình làm cho Ladarô sống lại, Người đã nhẹ nhàng và vô hình nâng đỡ đức tin của bà. Lời của Người đánh thức đức tin đang ngủ nơi bà: “Hãy tỉnh dậy! Hãy bước ra khỏi mồ, khỏi bóng tối, tiến vào ánh sáng. Ta là ánh sáng.” Và đức tin của Mác-ta đã đáp lại và vươn lên trong ánh sáng.

Đức Giêsu chính là ánh sáng ấy, và vẫn là ánh sáng ấy. Đức Giêsu là Thiên Chúa. Thiên Chúa là sự sống và là nguồn mạch của mọi sự sống. Thiên Chúa là ánh sáng và là nguồn mạch của mọi ánh sáng. Thiên Chúa là tình yêu và là nguồn mạch của mọi tình yêu.

Bạn có tin điều đó không? Đó là câu hỏi Người đang hỏi bạn hôm nay, ngay lúc này, vào chính giây phút này, khi bạn nghe những lời Người đã nói với Mác-ta cách đây hai ngàn năm. Người đang nói với bạn ngay bây giờ. Hãy nói câu trả lời của bạn ngay lúc này. -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét