Các vị vua vĩ đại, những nhà chinh phạt, chiến binh và hoàng đế, khi tiến vào thủ đô của mình, luôn cưỡi những con chiến mã. Thiên Chúa là vị vua vĩ đại nhất, là Vua của các vua. Ngài là Đấng chinh phục vĩ đại, Đấng đã chiến thắng chính sự chết. Ngài là chiến binh vĩ đại nhất: Ngài đã đánh bại ma quỷ. Ngài là hoàng đế của toàn thể vũ trụ, mà Ngài đã tạo dựng từ hư vô bằng quyền năng vô hạn của mình.
Thế mà khi Thiên Chúa này, Thiên Chúa thật, tiến vào thủ đô thiêng liêng của thế giới Ngài, là Giêrusalem, Ngài không cưỡi chiến mã, mà lại cưỡi một con lừa.
Để thực hiện sứ vụ Ngài được sai đến trần gian để thực hiện — tiến vào Giêrusalem để chết và cứu độ thế gian — Đức Giêsu đã chọn con vật khiêm hạ và nhỏ bé nhất có thể chở Ngài: một con lừa nhỏ. Lừa là loài vật bị xem là ngu ngốc, cứng đầu và gây bực bội nhất — Chúng ta thường gọi một cách xúc phạm những người hành xử như con lừa là ‘đồ ngu ngốc / jackass’.
Chúa Giêsu không thay đổi chiến lược của mình. Ngài vẫn chọn những “con vật” như thế hôm nay để thực hiện công việc của Ngài trong thế giới này. Họ ngồi trên các hàng ghế nhà thờ và ngủ gật; họ ngồi sau bàn làm việc của các giám mục và mắc nhiều sai lầm trong mọi sự, ngoại trừ các tín điều vô ngộ của đức tin. Họ là Hội Thánh của Ngài. Họ chính là chúng ta. Từ hàng ghế giáo dân đến ngôi vị giáo hoàng, họ làm công việc của mình với hiệu quả giống như con tàu của Nôê.
Nhân tiện nói, đó chính là hình ảnh Kinh Thánh dùng cho Hội Thánh: con tàu Nôê. Nếu bạn muốn hình dung cuộc sống trên con tàu Nôê, hãy nhớ đến tựa đề cuốn sách thiếu nhi dễ thương “Everybody Poops / Ai cũng đi vệ sinh”. Thế nhưng đó lại chính là con tàu cứu độ, và nó vẫn thực hiện công việc của Ngài. Nó trao ban cho chúng ta chân lý của Ngài trong các tín điều, ý muốn của Ngài trong các điều răn, và sự sống của Ngài trong các bí tích.
Ngay lúc này đây, Hội Thánh đang thực hiện công việc của Ngài theo cách rất con người: qua miệng của “con lừa” đang nói đây, và qua tai của những người đang lắng nghe. Nhưng Ngài cũng thực hiện công việc của mình theo cách thần linh, trong Hy tế Cực Thánh của Thánh Lễ, nơi Đức Kitô, hiện diện cách toàn vẹn: Mình và Máu, Linh hồn và Thiên tính, Thiên Chúa thật và con người thật — ngự xuống trên bàn thờ, vào bánh và rượu trong lời truyền phép, và vào thân xác, linh hồn và đời sống của bạn khi bạn rước lễ.
Ngài đã có thể cứu thế gian bằng quyền năng, bằng các phép lạ; nhưng thay vào đó, Ngài đã làm điều đó bằng cách chết trên thập giá vì yêu. Ngài có thể cưỡi chiến mã; nhưng Ngài đã chọn cưỡi lừa. Tại sao? Câu trả lời rất đơn giản: vì Ngài yêu những con vật cứng đầu và ngu ngốc ấy.
Và nếu chính Thiên Chúa yêu chúng, làm sao chúng ta lại từ chối yêu chúng? Làm sao chúng ta có thể giữ lại áo choàng của mình, thay vì trải xuống dưới chân Ngài để tôn kính? Và nếu chúng ta không có áo choàng, chúng ta có thể trải những cành lá cọ lớn. Và nếu chúng ta không sống ở Florida hay California, chúng ta có thể dùng cành cây Giáng Sinh. Bất cứ thứ gì. Mọi sự. Chúng ta cũng có thể tung hô Ngài: “Hosanna!” “Hosanna” có nghĩa là “hoan hô!”
Tại sao chỉ các nhà thờ Tin Lành mới lớn tiếng nói “Amen”? Tại sao chúng ta cổ vũ các đội thể thao của mình hơn là cổ vũ Ngài? Chẳng phải chúng ta có nhiều đức tin và tình yêu nơi Ngài hơn sao? Chúng ta cần được nâng lên trong đức tin và tình yêu.
Thánh Bernard thành Clairvaux cho chúng ta một sự nâng đỡ về tình yêu — một chiếc thang, một chiếc thang máy của tình yêu. Ngài nói có bốn bước để học yêu như Thiên Chúa yêu: yêu chính mình vì mình, yêu Thiên Chúa vì mình, yêu Thiên Chúa vì chính Ngài, và yêu chính mình vì Thiên Chúa.
Tất cả chúng ta đều bắt đầu bằng việc yêu chính mình vì mình — đó là bước đầu tiên và thấp nhất. Sau đó, chúng ta học yêu không chỉ bản thân mà còn yêu Thiên Chúa, nhưng vẫn là vì lợi ích của mình, vì những gì Ngài có thể làm cho chúng ta, vì những ân huệ của Ngài. Rồi đến bước thứ ba, chúng ta học yêu Thiên Chúa vì chính Ngài — vì Ngài đáng yêu vô hạn. Cuối cùng, chúng ta quay lại yêu chính mình, nhưng là vì Thiên Chúa.
Chúng ta có thể yêu những “con lừa” như Đức Giêsu đã yêu; chúng ta có thể yêu những tội nhân ngu muội và ích kỷ, kể cả chính mình, vì Thiên Chúa — bởi vì Thiên Chúa yêu họ.
Ngài yêu họ đến mức nào? Câu trả lời sẽ đến trong năm ngày nữa, vào Thứ Sáu Tuần Thánh. Trên thập giá, Đức Giêsu đã dang tay ra xa đến mức nào? Tình yêu của Ngài rộng đến đâu? Bài thánh ca xưa nói rằng: “There’s a wideness in God’s mercy that’s like the wideness of the sea / Lòng thương xót của Thiên Chúa rộng lớn như biển cả.” -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0 Nhận xét