Hãy cầu nguyện như thể đã nhận được rồi, CN Mùa Thường Niên XXVIII, năm C

Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng : “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi !”  -- Luca 17:12-13

Dù chỉ có một trong mười người phong trở lại dâng lời ca tụng và tỏ lòng biết ơn cùng với đức tin của anh, cả mười người đều được chữa lành nhờ tin vào Chúa Giêsu. Đức tin ấy được thể hiện khi họ vượt qua thử thách mà Ngài đặt ra. Đức Giêsu không chữa họ ngay khi họ lớn tiếng cầu xin: “Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng con!”

Việc họ đến với Đức Giêsu để xin được chữa lành thể hiện một mức độ đức tin. Việc họ gọi Ngài là “Thầy” thể hiện một mức độ đức tin cao hơn. Nhưng việc họ tất cả đều vâng lời Ngài và đi trình diện với các tư tế — những người sẽ xác nhận rằng họ đã được sạch — việc họ đã làm điều đó trước khi được sạch, việc chỉ khi đang trên đường thực thi điều đó, họ mới được chữa lành, tất cả cho thấy đức tin của họ ở một mức độ cao hơn nữa. Họ tin tưởng Đức Giêsu đến nỗi hành động như thể mình đã được chữa lành, dù việc chữa lành chưa xảy ra.

Đức tin của chúng ta cũng phải như thế. Khi chúng ta cầu xin một điều tốt mà chưa được, ít nhất là lúc ban đầu, Đức Giêsu nói với chúng ta: “Thầy nói với anh em : tất cả những gì anh em cầu xin, anh em cứ tin là mình đã được rồi, thì sẽ được như ý” (Mc 11,24). Nói cách khác, hãy cầu nguyện như thể chúng ta đã nhận được rồi. Hãy tạ ơn Thiên Chúa ngay cả trước khi nhận được điều ấy. Đó chính là điều Mẹ Maria đã làm tại tiệc cưới Cana, khi Mẹ đáp lại lời từ chối có vẻ cứng rắn của Đức Giêsu bằng cách nói với những người giúp việc: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo”, với lòng tin tưởng rằng Ngài sẽ hành động đúng đắn, ngay cả trước khi Ngài thực sự làm điều đó.

Tại sao? Không phải vì chúng ta đang tự lừa mình, như một số nhà tâm lý học nói, và dĩ nhiên không phải vì chúng ta có thể thao túng Thiên Chúa, mà vì chúng ta có thể chắc chắn rằng, vì Thiên Chúa là Đấng vô cùng tốt lành và yêu thương, vô cùng khôn ngoan và quyền năng, nên chúng ta sẽ nhận được điều mình xin nếu điều đó thực sự tốt cho ta, như chúng ta nghĩ.

Chúng ta có thể tin tưởng trước rằng điều đó sẽ xảy ra, nếu chúng ta có được đức tin — thứ đức tin thật dễ lý giải nhưng lại khó để thực hành. Dễ lý giải, bởi vì nếu Thiên Chúa thực sự là Thiên Chúa, nếu Ngài vô cùng yêu thương, khôn ngoan và quyền năng, thì mọi sự, kể cả điều xấu, hiên Chúa — Đấng vô cùng yêu thương, khôn ngoan và quyền năng — thì mọi sự, kể cả những điều xấu, cuối cùng cũng sẽ góp phần mang lại điều tốt nhất cho chúng ta. Nhưng thật khó để tin điều đó; đó là một thử thách của đức tin. Chúng ta được mời gọi trở nên như mười người phong, những người hành động như thể mình đã được Đức Giêsu chữa lành và đi trình diện với các tư tế.

Tất nhiên, chúng ta có thể sai về điều gì là tốt nhất cho mình, vì tư tưởng của chúng ta có thể sai lầm. Nhưng Thiên Chúa thì không thể sai lầm. Chúng ta có thể sai lầm về điều tốt cho mình, còn Chúa, thì không bao giờ sai. -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle C)

Chúa muốn chúng ta cộng tác với Ngài -- CN thứ XXIX Mùa Thường niên, năm C

Bài trích sách Xuất hành (17:8-13)

Hồi đó, quân A-ma-lếch đến đánh Ít-ra-en tại Rơ-phi-đim. Ông Mô-sê bảo ông Giô-suê : “Anh hãy chọn một số người, và ngày mai ra đánh A-ma-lếch. Còn tôi, tôi sẽ đứng trên đỉnh đồi, tay cầm cây gậy của Thiên Chúa.” Ông Giô-suê làm như ông Mô-sê đã bảo : ông đã giao chiến với A-ma-lếch, còn các ông Mô-sê, A-ha-ron và Khua thì lên đỉnh đồi. Khi nào ông Mô-sê giơ tay lên, thì dân Ít-ra-en thắng thế ; còn khi ông hạ tay xuống, thì A-ma-lếch thắng thế. Nhưng ông Mô-sê mỏi tay, nên người ta lấy một hòn đá kê cho ông ngồi, còn ông A-ha-ron và ông Khua thì đỡ tay ông, mỗi người một bên. Nhờ vậy, tay ông Mô-sê cứ giơ lên được mãi, cho đến khi mặt trời lặn. Ông Giô-suê đã dùng lưỡi gươm đánh bại A-ma-lếch và dân của ông ta.

Vậy ý nghĩa của câu chuyện này là gì? Câu chuyện ở đây không là về quyền năng kỳ diệu trong đôi tay của Môsê để giành chiến thắng miễn là ông giữ chúng giơ cao, bởi vì không có sức mạnh nào trong đôi tay ấy, mà chỉ có quyền năng của Thiên Chúa, Đấng đã tạm thời ban cho chúng sức mạnh.

Điều chủ yếu ở đây là khi Thiên Chúa thực hiện phép lạ, Ngài đôi khi muốn chúng ta cộng tác với Ngài — thật sự cùng làm việc với Ngài; Ngài tôn vinh những người phụng sự mình. Thiên Chúa đã không làm điều đó mà không dùng đến Môsê, mà chỉ làm với Môsê. Môsê phải làm phần việc của mình — giữ tay mình giơ lên.

Bài học thứ hai là: không ai trong chúng ta có thể làm được nhiều điều khi chỉ có một mình. Chúng ta hữu hạn. Nỗ lực của chúng ta cũng hữu hạn. Môsê không thể tự mình hoàn tất công việc của Thiên Chúa; ông không thể giữ tay mình giơ lên suốt cả ngày. Chúng ta cần đến nhau.

Vì vậy, Thiên Chúa ban cho chúng ta bạn bè. Điểm yếu của mỗi người — điều khiến ta cần bạn hữu — thật ra lại là một sức mạnh; “dấu trừ” ấy trở thành “dấu cộng”, và là một phúc lành. Bởi vì tình bạn chính là một sức mạnh và một ân phúc lớn lao. Chúng ta cần người khác không chỉ để hoàn thành công việc mà ta không thể làm một mình, mà còn cần họ cho chính họ — không chỉ vì công việc, mà vì tình bạn.

Chúng ta cần tình bạn của người khác hơn cả sự giúp đỡ của họ trong công việc. Nhu cầu được cộng tác chỉ là một phần của nhu cầu lớn hơn: được sống trong tình bạn. Tình bạn là phép thử của lòng khiêm nhường. Satan không có bạn bè, bởi kẻ kiêu ngạo thì oán ghét việc phải lệ thuộc vào người khác. Người khiêm nhường thì không. Kinh Thánh nói Môsê vĩ đại vì ông khiêm nhường: “Môsê là người rất khiêm nhường, hơn bất cứ ai trên mặt đất” (Ds 12:3).

Hiền lành và khiêm nhường là sức mạnh, vì chúng mở lòng ta ra với người khác và với sự trợ giúp của họ. Và “người khác” ấy bao gồm cả những kẻ thấp hơn lẫn cao hơn ta.
Aharon và Khua kém Môsê về nhiều mặt — Môsê là vị ngôn sứ vĩ đại nhất — nhưng vào ngày hôm đó, Môsê phụ thuộc vào họ, nhiều như họ phụ thuộc vào ông. -- Dr. John Bergsma, The Word of the Lord: Reflections on the Sunday Mass Readings for Year C

Chúa Nhật thứ XXVIII Mùa Thường niên, năm C

Ông Na-a-man, tướng chỉ huy quân đội của vua nước A-ram, mắc bệnh phong hủi. Vậy ông xuống dìm mình bảy lần trong sông Gio-đan, theo lời ông Ê-li-sa, người của Thiên Chúa. Da thịt ông lại trở nên như da thịt một trẻ nhỏ. Ông đã được sạch. -- 2 V 5:14

Bạn còn nhớ Êlisa là ai không? Điều này rất quan trọng để hiểu những gì đang diễn ra. Êlisa là người kế vị của ngôn sứ Êlia. Và nếu bạn nhớ, sau khi Êlia được cỗ xe lửa cất lên trời, thì người kế vị ông là Êlisa được ban cho gấp đôi thần khí của ông.

Điều đó có nghĩa là Êlisa thực sự mạnh mẽ hơn Êlia, người đi trước ông, và ông làm nhiều phép lạ lớn lao hơn Êlia. Vì thế, trong Cựu Ước, trong toàn bộ trình tự của lịch sử cứu độ, Êlisa — vị ngôn sứ đã chữa lành Naaman — được xem, theo một nghĩa nào đó, là người làm phép lạ vĩ đại nhất trong Cựu Ước. Nếu bạn muốn có một ví dụ về điều này, thì sau đó, trong sách Các Vua quyển thứ hai, chương 13, sau khi Êlisa qua đời và được chôn cất, có người bị ném vào mộ của ông, và khi chạm vào xương ông, người ấy liền sống lại. Đó là mức độ thánh thiện và quyền năng của Êlisa.

Giờ đây, lý do tất cả điều này quan trọng là vì nếu bạn nhìn sang Tân Ước, bạn sẽ nhớ rằng trong các sách Tin Mừng, Đức Giêsu gọi Gioan Tẩy Giả là Êlia và Đức Giêsu lại là người kế vị Gioan Tẩy Giả. Cũng như Êlia là người đi trước Êlisa, thì Gioan Tẩy Giả là người đi trước Đức Giêsu. Vì vậy, nếu Gioan Tẩy Giả là Êlia mới, thì Đức Giêsu là Êlisa mới. Nhưng Ngài không chỉ là một Êlisa mới — Ngài còn vĩ đại hơn Êlisa.

Trong khi Êlisa chỉ chữa lành một người phong cùi trong Cựu Ước, thì Đức Giêsu, Êlisa mới, đã làm gì? Ngài chữa lành mười người phong cùi cùng một lúc, và họ không cần phải xuống sông Giođan tắm bảy lần. Ngài làm điều đó tức khắc. Tất cả những gì họ phải làm là vâng lời Ngài, lên đường đến Đền Thờ, và họ đều được sạch.

Câu chuyện này cho thấy hai điều về Đức Giêsu, và vì thế bài đọc Cựu Ước hôm nay kết hợp thật tuyệt vời với bài Tin Mừng. Thứ nhất, Đức Giêsu là Êlisa mới và cao cả hơn. Ngài làm những phép lạ lớn gấp mười lần — theo nghĩa đen — so với các phép lạ trong Cựu Ước. Nhưng hơn thế nữa, thứ hai, Ngài còn là Thiên Chúa Cứu Độ. Hãy suy nghĩ xem: trong Cựu Ước, người ta nói gì? Ai có thể chữa lành bệnh phong cách trực tiếp? Chỉ có Thiên Chúa, đúng không? “Há ta là Thiên Chúa mà có thể chữa người này khỏi bệnh phong sao?”

Thế thì Đức Giêsu đã làm gì trong Tân Ước? Không giống Êlisa, Ngài không cần sai người đó xuống sông tắm hay làm bất cứ nghi thức nào. Đức Giêsu chữa lành trực tiếp và tức thì. Và vì thế, ở đây có một điều — chỉ là một gợi ý thôi — một gợi ý về việc mặc khải thần tính của Đức Giêsu.

Nếu bạn biết Cựu Ước, bạn biết rằng chỉ có Thiên Chúa mới có thể chữa lành bệnh phong, thì câu hỏi được đặt ra là: Đức Giêsu, Đấng chữa lành mười người phong cùng một lúc, là ai? Và câu trả lời được tỏ lộ khi người phong trở lại, phủ phục trước mặt Ngài, và dâng lời tạ ơn vì điều Ngài đã làm. -- Dr. Brant Pitre