Chỉ Đấng Cứu Thế này có thể ban Thiên Chúa cho chúng ta -- Chúa nhật thứ III Mùa Vọng, năm B

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an (Gioan 1:6-8;19-28)

Có một người được Thiên Chúa sai đến, tên là Gio-an. Ông đến để làm chứng, và làm chứng về ánh sáng, để mọi người nhờ ông mà tin. Ông không phải là ánh sáng, nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng. Và đây là lời chứng của ông Gio-an, khi người Do-thái từ Giê-ru-sa-lem cử một số tư tế và mấy thầy Lê-vi đến hỏi ông: “Ông là ai?” Ông tuyên bố thẳng thắn, ông tuyên bố rằng: “Tôi không phải là Đấng Ki-tô.” Họ lại hỏi ông: “Vậy thì thế nào ? Ông có phải là ông Ê-li-a không?” Ông nói : “Không phải.” - “Ông có phải là vị ngôn sứ chăng?” Ông đáp: “Không.” Họ liền nói với ông: “Thế ông là ai, để chúng tôi còn trả lời cho những người đã cử chúng tôi đến ? Ông nói gì về chính ông?” Ông nói: “Tôi là tiếng người hô trong hoang địa : Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi, như ngôn sứ I-sai-a đã nói.” Trong nhóm được cử đi, có mấy người thuộc phái Pha-ri-sêu. Họ hỏi ông: “Vậy tại sao ông làm phép rửa, nếu ông không phải là Đấng Ki-tô, cũng không phải là ông Ê-li-a hay vị ngôn sứ ?” Ông Gio-an trả lời: “Tôi đây làm phép rửa trong nước. Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết. Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người.” Các việc đó đã xảy ra tại Bê-ta-ni-a, bên kia sông Gio-đan, nơi ông Gio-an làm phép rửa.

-----

Hầu hết người Do Thái vào thời Chúa Giêsu không chấp nhận việc Chúa Giêsu tuyên bố mình là Đấng Mêsia vì hai lý do. Đầu tiên và quan trọng nhất, đó là lời khẳng định của Ngài về chính mình. Ngài tự khẳng định mình không chỉ là một nhà tiên tri, một nhà hiền triết hay một vị thánh mà còn là Con Thiên Chúa. Nếu điều đó không đúng, thì đó là tuyên bố báng bổ nhất một người có thể đưa ra.

Thứ hai, họ nghĩ rằng Đấng Mêsia sẽ mang đến cho dân Israel, lúc này đang ở dưới chế độ độc tài chuyên chế của La Mã; đế quốc La Mã đã cướp đi quyền lực, sự thịnh vượng, giàu có và tự do mà dân tộc này đã không được hưởng kể từ thời Đa-vít và Sa-lô-môn. Nhưng Chúa Giêsu là người phi chính trị. Ngài không làm cho người nghèo trở nên giàu có hơn. Ngài không giải thoát các tù nhân Do Thái khỏi nhà tù La Mã. Ngài đã không giải phóng Israel khỏi chế độ thuế áp bức và độc tài của La Mã. Ngài đã không trao cho Israel quyền tự do chính trị. Đối với nhiều người Do Thái vào thời Chúa Giêsu, điều đó bác bỏ lời tuyên bố Ngài là Đấng Mêsia. Nó như thể gọi mình là đấng cứu thế và vị cứu tinh thế mà khi bước vào Auschwitz lại không phá hủy các lò ga thiêu người.

Lời tiên tri cũng nói về Đấng Mêsia là người chữa lành người mù. Và Chúa Giêsu đã chữa lành một số người mù, nhưng đó chỉ là một số ít thôi. Ngài để lại nhiều người nữa không được chữa lành, bị mù, bịnh phung, què quặt và mọi bệnh tật khác. Ngài đã chữa lành sự mù quáng của cả thế giới về Thiên Chúa, nhưng đó không phải là điều mà hầu hết người Do Thái đang tìm kiếm. Họ nghĩ rằng họ đã có được điều đó rồi và họ đang tìm kiếm sự khôn ngoan và thành công của thế gian. Nhưng Chúa Giêsu đã nói: “Nước tôi không thuộc về thế gian này” (Gioan 18:36).

Tại sao Chúa Giêsu đến? Có phải nó để giải quyết các vấn đề y tế của chúng ta? Có phải nó để giải quyết các vấn đề kinh tế của chúng ta? Có phải nó để giải quyết các vấn đề chính trị của chúng ta? Nếu vậy thì Chúa Giêsu là đấng cứu thế giả mạo và hoàn toàn thất bại. Chúng ta vẫn bị bệnh và chết. Chúng ta vẫn còn nghèo đói. Chúng ta vẫn có nền chính trị đầy tham nhũng, chia rẽ và hoàn toàn không hoàn hảo ở khắp mọi nơi trên thế giới. Chúa Giêsu đã ban cho thế giới điều gì mà trước đây nó không có?

Danh “Chúa Giêsu” có nghĩa là “Đấng Cứu Thế”; Chúa Giêsu đã cứu chúng ta khỏi điều gì? Lời tiên tri của Isaia nói rằng Đấng Mêsia sẽ cứu chúng ta khỏi sự đui mù, tù đày, nghèo đói và áp bức. Chúa Giêsu đã không làm điều đó. Vì vậy, Chúa Giêsu không phải là Đấng Mêsia. Đúng không?

Trật lất rồi. Chúa Giêsu đã làm điều đó. Ngài đã cứu chúng ta khỏi kẻ thù, nhưng kẻ thù của chúng ta không phải là người La Mã, hay thậm chí là Đức Quốc xã. Kẻ thù của chúng ta là tội lỗi của chính mình. Chúa Giêsu đã cứu chúng ta khỏi cảnh nghèo khó nhất, nghèo nàn về tâm linh.

Mẹ Têrêsa hiểu điều đó khi Mẹ nói rằng nước Mỹ không phải là một nước giàu mà là một nước nghèo, một nước nghèo khủng khiếp. Bất kỳ quốc gia nào mà cha mẹ giết chết một phần ba số con của họ trước khi chúng được sinh ra đều là một quốc gia nghèo khủng khiếp. Nghèo về mặt tâm linh là nghèo túng nhất.

Chúa Giêsu cũng đã cứu tất cả chúng ta khỏi tình trạng mù quáng tồi tệ nhất, mù quáng tâm linh, mù quáng khiến chúng ta nghĩ rằng mình là chúa của chính mình, là người đặt ra những giá trị, bản sắc và vận mệnh của chính mình, sự mù quáng khiến chúng ta tôn thờ các thần tượng, đặc biệt là những thần tượng nổi tiếng nhất. thần tượng của tất cả mọi người, của chính chúng ta và ý chí của chúng ta. Ngài chữa lành một số người mù như là dấu hiệu hay biểu tượng của sự chữa lành sâu xa hơn.

Chúa Giêsu cũng cứu chúng ta khỏi sự áp bức tồi tệ nhất từ những kẻ thù tồi tệ nhất của chúng ta, đó là sự áp bức không phải bởi Xê-da hay thậm chí Hitler mà bởi Satan. Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta sự tự do thiết yếu nhất, đó không phải là tự do chính trị mà là tự do của tâm linh, của linh hồn, tự do khỏi tội lỗi, sự chết và địa ngục, không phải tự do khỏi đảng Dân chủ và chủ nghĩa xã hội hay tự do khỏi đảng Cộng hòa và chủ nghĩa tư bản.

Chúa Giêsu cũng cứu chúng ta khỏi những căn bệnh tồi tệ nhất, những căn bệnh tàn tật nhất, đó là sự nghiện ngập những tội lỗi chúng ta hay phạm, bất kể chúng là gì, làm tê liệt tâm hồn chúng ta và làm cho tâm hồn chúng ta bệnh tật và không chỉ phải chịu cái chết thể xác mà cả cái chết đời đời.

Vậy Chúa Giêsu đã ban cho thế giới điều gì mà trước đây nó không có? Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã đưa Thiên Chúa đến cho chúng ta. Bởi vì Chúa Giêsu đã ban chính Ngài cho chúng ta và Ngài là Thiên Chúa. Chúa Giêsu đặt Thiên Chúa vào tay chúng ta. “Con Người sẽ bị nộp cho kẻ có tội” (Mác-cô 14:41) – mô tả cả việc Chúa bị đóng đinh và việc chúng ta rước lễ.

Ngược lại với Thiên Chúa không phải là người La Mã hay Đức Quốc xã, hay Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hòa, hay áp bức chính trị hay nghèo đói hay bệnh tật hay mù lòa hay tù đày hay nô lệ. Ngược lại với Thiên Chúa là tội lỗi, đó là sự áp bức về mặt tâm linh, sự nghèo nàn về mặt tâm linh, bệnh tật của tâm linh, sự mù quáng của tâm linh, sự tù đày về mặt tâm linh và tình trạng nô lệ của tâm linh. Chúa Giêsu đã đi vào trọng tâm của vấn đề. Ngài được gọi là “Chúa Giêsu” hay “Đấng Cứu Thế” vì Ngài đã cứu chúng ta khỏi tội lỗi. – Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle B)

Hãy sửa lối cho thẳng để Chúa đi: Chúa nhật thứ II Mùa Vọng, Năm B

Khởi đầu Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô (1,1-8)

Khởi đầu Tin Mừng Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa: Trong sách ngôn sứ I-sai-a có chép rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con. Có tiếng người hô trong hoang địa : Hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Đúng theo lời đó, ông Gio-an Tẩy Giả đã xuất hiện trong hoang địa, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội. Mọi người từ khắp miền Giu-đê và thành Giê-ru-sa-lem kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan. Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, ăn châu chấu và mật ong rừng. 7 Ông rao giảng rằng : “Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người. 8 Tôi thì tôi đã làm phép rửa cho anh em bằng nước, còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em bằng Thánh Thần.”

----- 

Mác-cô chỉ đơn giản nói Gioan “xuất hiện trong hoang địa,” và không nói gì về lai lịch của Gioan. Nhưng Luca cho chúng ta biết cha của Gioan là Da-ca-ri-a, thuộc dòng dõi tư tế và cho chúng ta biết rằng Gioan đã ở trong sa mạc trước khi ông bắt đầu sứ vụ công khai của mình (Luca 1:80). Tôi nghĩ câu nói này của Luca có nghĩa là Gioan đã được cha mẹ - hoặc các thành viên khác trong gia đình gửi đi sau khi cha mẹ ông đã qua đời - để được những người sùng đạo của phái Essenes (có ba nhóm chính trong Do thái giáo thời Chúa Giêsu: Sa-đốc, Pharisêu và nhóm Essenes) nuôi dưỡng trong “đan viện” của họ bên bờ Biển Chết, trong “nơi sa mạc”. Chúng ta biết từ Josephus (lịch sử gia) rằng cộng đoàn Essene đã chấp nhận các bé trai Do Thái giáo, những người mà họ sẽ đào tạo theo niềm tin và lối sống của họ, và đây là nguồn “ơn gọi” cho họ.

Thánh Gioan rao giảng “phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội”. Người Qumran (của nhóm Essene) làm phép rửa hàng ngày để lãnh nhận ơn tha thứ. Còn Gioan dường như cử hành phép rửa một lần như một dấu hiệu của một sự thay đổi dứt khoát trong tâm tính và lối sống.

“Mọi người từ khắp miền Giu-đê và thành Giê-ru-sa-lem kéo đến với ông”: điều này đòi hỏi Gioan giảng dạy ở phía tây của bờ sông Giođan, trong phạm vi đoạn sông cách dòng nước chảy vào Biển Chết khoảng mười dặm hoặc ít hơn. Hơn mười dặm về phía bắc của Biển Chết là lãnh thổ Sa-ma-ri, và người Giu-đa (sống vùng Giuđêa) và người Giê-ru-sa-lem sẽ không vào làng của người Sa-ma-ri vì bất kỳ lý do gì. Nhưng đan viện Qumran cách cửa sông Giođan vài dặm về phía nam và phía tây dọc theo bờ biển.

“Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan.” Đây là một hành động đòi hỏi sự khiêm nhường của dân Do Thái vì nó có nghĩa là họ thú nhận họ không hoàn toàn tinh tuyền để tham dự nghi lễ và cần được tắm rửa toàn thân. Thừa nhận tội lỗi một cách công khai là một điều nhục nhã, vì thông thường người ta chỉ thú nhận với vị tư tế khi dâng lễ vật. Việc Gioan làm phép rửa cho mọi người khi họ xưng thú tội lỗi mình là hành vi của một vị tư tế, vì theo luật Mô-sê, người ô uế phải đến gặp thầy tư tế, thừa nhận tội lỗi hoặc sự ô uế của mình, và tuân theo việc nghi thức rửa sạch hoặc các nghi lễ khác mà thầy tư tế sẽ quy định. Bạn cũng hãy để ý những người kiêu căng hơn trong dân Do Thái: người Pha-ri-sêu và người Sa-đốc, Kinh thánh đã không nói họ là những người đến lãnh nhận phép rửa của Gioan.

“Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, ăn châu chấu và mật ong rừng”. Áo lông lạc đà, dây thắt lưng là những dấu hiệu của ngôn sứ Ê-li-a (2 Vua 1:8). Gioan dường như cố tình chọn hình ảnh và tính cách của vị tiên tri tổ phụ danh tiếng lẫy lừng cho mình. Việc ăn châu chấu và mật ong rừng có vẻ nói Gioan ăn loại thức ăn không được chuẩn bị trước mà Gioan có thể tìm thấy trong môi trường. Josephus cho biết những người bị đuổi khỏi cộng đoàn Essene bị buộc phải sống cách này, bởi vì lời thề của họ khi gia nhập cộng đoàn cấm họ không bao giờ ăn thức ăn được chế biến ở nơi khác. Lỗ hổng của luật đó dường như nói có thể ăn thực phẩm chưa được chuẩn bị trước hoặc các thức ăn tìm thấy trong môi trường. Josephus vì thế, đề cập đến có những người tồn tại nhờ cỏ và vỏ cây. Đối với tôi, đây là dấu hiệu cho thấy Gioan đã bị đuổi khỏi cộng đoàn Qumran.

Điều này có thể vì nhiều lý do, nhưng điều khiến tôi ấn tượng là việc Gioan sẵn sàng rao giảng cho công chúng, ngay cả cho dân ngoại, trong khi điều này bị nghiêm cấm trong nội quy cộng đoàn. Có lẽ Gioan đã không đồng ý với việc cộng đoàn từ chối rao giảng sứ điệp chuẩn bị cho Đấng Mêsia cho toàn thể dân tộc và các quốc gia, như ngôn sứ Isaia đã nói trước.

Giống như người Essenes, Gioan trông đợi một Đấng Messia: “Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi”. Người trong nhóm Essene mong đợi hai Đấng Mêsia, một vị thượng tế và một vị vua. Gioan chỉ nói về một “Đấng quyền thế hơn”. Có lẽ Gioan chấp nhận “minority report / báo cáo thiểu số” của người Essene rằng Men-ki-xê-đê sẽ trở lại và người sẽ vừa là thượng tế vừa là vua. Hoặc, có lẽ Gioan nghĩ mình là mêsia tư tế, chuẩn bị cho “Đấng quyền năng hơn”, Con vua Đa-vít sẽ đến mà Gioan đang làm việc chuẩn bị.

“Tôi thì tôi đã làm phép rửa cho anh em bằng nước, còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em bằng Thánh Thần.” Người của nhóm Qumran nghĩ rằng họ đã có Chúa Thánh Thần và Chúa Thánh Thần đến với họ qua nghi thức rửa sạch hàng ngày của họ. Gioan có vẻ không đồng ý. Có lẽ Gioan không đồng ý với cộng đoàn và đi đến kết luận rằng nhóm Qumran không có Chúa Thánh Thần, nhưng đúng hơn là Chúa Thánh Thần sẽ đến qua sứ vụ của Đấng Mêsia. Dù sao đi nữa, đó là những gì Gioan rao giảng ở đây: một đấng thiên sai sắp đến và ngài có quyền ban Chúa Thánh Thần.

Chúng ta những người nghe Tin Mừng này, chúng ta biết “Đấng quyền năng hơn” đó là ai và chúng ta đã nhận được Chúa Thánh Thần từ Người qua các bí tích? Vậy trong Mùa Vọng này, chúng ta hãy cam kết ăn năn sám hối, “sống đạo đức và thánh thiện” mỗi ngày (2 Phêrô 3:11) để có thể xuất hiện “tinh tuyền không chi đáng trách và sống bình an” (2 Phêrô 3:14). Thánh Gioan Tẩy giả, dù đã được tẩy sạch tội lỗi từ trong bụng mẹ, vẫn thực hành khổ hạnh để bảo vệ mình trên con đường nên thánh.

Nếu Thánh Gioan đã mặc áo lông lạc đà, ăn châu chấu và mật ong, thì chúng ta có thể thực hiện một số hy sinh cá nhân, thậm chí một số việc hãm mình ép xác, trong Mùa Vọng này không? Đúng là Mùa Vọng không phải là Mùa Chay, nhưng vẫn là mùa sám hối, và ai trong chúng ta lại không cần thanh tẩy và sám hối? Chúng ta đừng giống như những người Pha-ri-sêu và Sa-đốc quá kiêu căng để thừa nhận nhu cầu sám hối, thay đổi đời sống của mình và chú ý đến lời rao giảng của Gioan!

-- Dr. John Bergsma, The Word of the Lord: Reflections on the Sunday Mass Readings for Year B