Chúa Nhật thứ XXXIII Mùa Thường Niên, Năm A

Được giao ít mà anh đã trung thành, hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu (25, 14-30)

Quả thế, cũng như có người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ.  Ông cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức,  người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm yến khác.  Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác.  Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ.  Sau một thời gian lâu dài, ông chủ đến tính sổ với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ.  Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói: ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’  Ông chủ nói với người ấy: ‘Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!’  Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói: ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’  Ông chủ nói với người ấy: ‘Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!’  Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói: ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi.  Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy!’  Ông chủ đáp: ‘Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi,  thì đáng lý anh phải gửi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ!  Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến.  Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi.  Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng.’

--------

Tin Mừng cho chúng ta một phần trả lời cần thiết: hãy tận dụng tối đa cuộc sống của bạn bằng cách sử dụng tài năng của bạn cho Chúa và cho người khác. Từ “talent / tài năng” trong tiếng Anh vừa có nghĩa là đồng tiền vừa là sức lực hoặc khả năng. Mỗi người chúng ta là một cá thể độc nhất: Chúa ban cho mỗi người chúng ta ít nhất một khả năng trong một lĩnh vực nào đó của cuộc sống và ít nhất một khuyết tật trong một lĩnh vực khác. Người tài năng nhất, trong bất kỳ lĩnh vực nào, luôn có điều gì đó mà họ bất lực. Chẳng hạn như một số triết gia vĩ đại không thể pha được một tách trà. Và người bất lực nhất trong nhiều lĩnh vực của cuộc sống luôn có sức mạnh và tài năng ở một lĩnh vực nào đó, thường là bị ẩn giấu hoặc chưa phát triển. Cha mẹ nào đã từng sinh con hoặc nhận nuôi một đứa trẻ khuyết tật đều biết điều đó. Mọi khuyết tật đều đi kèm với một số khả năng và mọi khả năng đều đi kèm với một số khuyết tật.

Nếu bạn đang nghĩ, “Điều đó không áp dụng cho tôi; tôi không giỏi về điều gì cả,” bạn gần như chắc chắn đã sai. Và ngay cả khi bạn không sai về điều đó, ngay cả khi bạn không có khả năng và không có gì ngoài khuyết tật, thì khi bạn dâng khuyết tật và đau khổ đó lên Chúa, nó sẽ trở nên mạnh mẽ và quý giá, như bất kỳ nỗi đau khổ nào khác được dâng lên trong niềm tin tưởng, hy vọng và tình yêu.

Tất cả chúng ta đều có khả năng và khuyết tật, có tài năng và không có tài năng. Tất cả chúng ta đều cần biết mình là ai từ những người mà chúng ta gọi là người khuyết tật: tất cả chúng ta đều là người khuyết tật, theo những cách khác nhau. Điều quan trọng nhất là tất cả chúng ta đều là tội nhân.

Điểm rõ ràng trong dụ ngôn của Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay là Thiên Chúa có những kỳ vọng cho chúng ta và đòi hỏi chúng ta sử dụng tài năng của mình, không giấu nó đi, không chôn vùi chúng mà tích cực sử dụng chúng. Và điều đó không chỉ cho lợi ích của chúng ta, vì lòng tự trọng, mặc dù đó là một phần quan trọng, và cũng không chỉ vì những người khác có thể được hưởng lợi nhờ tài năng của chúng ta, mặc dù đó cũng là một phần quan trọng, mà còn vì Chúa vì Chúa thiết kế và tạo dựng nên chúng ta cho công việc mà chúng ta có thể làm. Ngài đã tạo ra gia đình nhân loại rộng lớn này để họ có thể sống phụ thuộc và hợp tác một cách hạnh phúc và hiệu quả. (“Hợp tác” có nghĩa đen là “cùng nhau làm việc”). Có sự phụ thuộc lẫn nhau không lành mạnh, nhưng cũng có sự phụ thuộc lành mạnh và hạnh phúc.

Ví dụ rõ ràng nhất về sự phụ thuộc lành mạnh đó là việc Thiên Chúa đã chia chúng ta thành nam và nữ (và điều đó cũng liên quan đến chủ đề của hai bài đọc Cựu Ước hôm nay). Có nhiều phụ nữ giỏi hơn nam giới rất nhiều, và có nhiều đàn ông giỏi hơn phụ nữ rất nhiều, và đó là kế hoạch của Chúa: chúng ta hợp tác, không cạnh tranh. Cần có hai người để nhảy tango, cần hai người để sinh đẻ con cái hoặc tạo nên một gia đình hạnh phúc. Những người theo chủ nghĩa nữ quyền cấp tiến nói rằng “phụ nữ cần đàn ông như con cá cần một chiếc xe đạp”, nhưng điều đó đơn giản là không đúng. Đàn ông cần phụ nữ cũng như phụ nữ cần đàn ông. Sự sống sẽ kết thúc nếu một trong hai giới tính không còn tồn tại – cả đời sống sinh học và đời sống văn hóa.

Lý do cơ bản nhất để phát triển những tài năng đặc biệt của chúng ta là khi chúng ta rời khỏi đời này Chúa sẽ phán xét chúng ta về cách chúng ta đã sống. Ba câu hỏi quan trọng nhất mà Chúa sẽ hỏi chúng ta khi chúng ta chết và chúng ta gặp Ngài là những câu này. Trước hết, Chúa của con là ai? Con tin vào ai? Con đặt tin tưởng vào ai? Thứ hai, con là ai? Con là gì? Sự gì ở trong trái tim con? Con là người có trái tim yêu thương hay người trái tim đầy sự thù hằn? Khiêm nhường hay kiêu căng? Con là một tội nhân ăn năn hay một tội nhân không ăn năn? (Nhân thể, chỉ là hai loại người đó thôi, trừ khi bạn là Đức Trinh Nữ Maria.) Thứ ba, con đã làm gì? Con đã làm gì với những tài năng mà Ta đã trao cho con? Câu hỏi đầu tiên là về đức tin, câu hỏi thứ hai là về tính cách và câu hỏi thứ ba là về việc làm.

Khi Chúa hỏi bạn đã làm gì, Ngài sẽ muốn cả hai “Con đã làm được gì cho người khác?” và “Con đã làm gì cho Ta?”

Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

Chúa Nhật thứ XXXII Mùa Thường Niên, năm A: Các trinh nữ khôn ngoan và khờ dại

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu (25:1-13)

Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể. Trong mười cô đó, có năm cô dại và năm cô khôn. Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo. Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo. Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả. Nửa đêm, có tiếng la lên : ‘Chú rể kia rồi, ra đón đi!’ Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn. Các cô dại nói với các cô khôn rằng : ‘Xin các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em sắp tắt rồi!’ Các cô khôn đáp : ‘Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn.’ Đang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại. Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: ‘Thưa Ngài, thưa Ngài ! mở cửa cho chúng tôi với!’ Nhưng Người đáp : ‘Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô là ai cả!’ Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.”

-----------

Câu nói nổi bật nhất trong bài Tin Mừng hôm nay là về các trinh nữ khờ dại không chuẩn bị đèn và đến dự tiệc cưới quá muộn. Câu đó là “Rồi người ta đóng cửa lại”.

Cánh cửa đó là cái chết. Cái chết khóa chặt cánh cửa của hết mọi cơ hội. Khi còn sống, nếu chúng ta không chuẩn bị cho điều gì đó, chúng ta luôn có thể có cơ hội thứ hai. Nhưng không ai có được cơ hội thứ hai sau khi chết. Chết đâu, người ta nằm ở đó. Nếu bạn chết trong tiệc cưới, bạn sẽ ở trong đó mãi mãi; nếu bạn chết bên ngoài tiệc cưới, bạn sẽ ở bên ngoài mãi mãi.

Con tàu Nô-e tượng trưng cho điều tương tự như tiệc cưới trong dụ ngôn hôm nay – cụ thể là sự cứu rỗi. Trong câu chuyện Nô-e cũng có câu chuyện về một cánh cửa giống như trong dụ ngôn hôm nay. Sau khi Nô-ê cùng gia đình ông và tất cả các loài động vật vào tàu, sách Sáng thế nói: “Rồi ĐỨC CHÚA đóng cửa lại sau khi ông vào [tàu]” (Sáng Thế 7:16). Như trong dụ ngôn của Chúa Giêsu: “Người ta đóng cửa lại”.

Những người khác khi thấy trận lụt đến chắc chắn đã hối hận vì đã cười nhạo Nô-e khi ông đóng tàu vì đã không tin và vâng lời Chúa; nhưng đã quá trễ rồi. Đến một lúc nào đó thì đã quá muộn. Cơ hội thứ hai không kéo dài mãi mãi. Cuộc sống trong thời gian không kéo dài mãi mãi. Đến một lúc nào đó cánh cửa đóng lại. Và bạn chết ở đâu, bạn nằm ở đó: bên trong hoặc bên ngoài.

Đó là quan điểm rất rõ ràng, rất thực tế, rất hợp lý mà Chúa Giêsu đang đưa ra trong dụ ngôn về các cô khôn ngoan và các cô khờ dại. Đó là về sự khôn ngoan thực tế. Sự khôn ngoan, đối với năm cô khôn ngoan, hệ tại ở việc làm theo lời Chúa Giêsu giảng dạy: “Hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày giờ” cửa sẽ đóng lại. Những người không có đức tin cho rằng tôn giáo là duy tâm và không thực tế; nhưng không gì có thể thực tế và thiết thực hơn lời khuyên đó.

Chúng ta có thể gọi khía cạnh khôn ngoan này là nỗi sợ hãi thánh thiện. Thánh vịnh nói về sự khôn ngoan của người ước muốn biết Chúa, khao khát Thiên Chúa. Thư thánh Phaolô nói về sự khôn ngoan của niềm hy vọng vào Chúa. Tin Mừng nói về lòng kính sợ Thiên Chúa. Kinh Thánh nói: “Kính sợ ĐỨC CHÚA là bước đầu của khôn ngoan” (Châm ngôn 9:10). Đây không phải là sợ hãi một bạo chúa hay sợ một chủ nô bởi vì Chúa không phải là một bạo chúa hay một chủ nô. Đó không phải là nỗi sợ của kẻ nô lệ mà là nỗi kính sợ của người con, sự tôn trọng, kính sợ và tin tưởng mà một đứa trẻ dành cho cha mẹ. Chúa Giêsu đã nói với chúng ta: “Nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18:3). Nỗi sợ hãi đó là sự khởi đầu của sự khôn ngoan, nhưng nó không phải là cùng đích. Cùng đích là tình yêu và niềm vui: niềm vui của tiệc cưới, lễ cưới thiêng liêng của chúng ta với Thiên Chúa. -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

Ai mến chuộng Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan cho gặp -- Bài đọc 1 của Chúa Nhật thứ XXXII Mùa Thường niên, năm A

Thánh Phaolô gọi Đức Kitô là “sự khôn ngoan của Thiên Chúa” (1 Cr. 1:24) và nói về Chúa Giêsu rằng Người là “Đấng đã trở nên sự khôn ngoan của chúng ta” (1 Cr. 1:30). Đức Kitô không chỉ có sự khôn ngoan; Ngài chính là sự khôn ngoan, mọi sự khôn ngoan, vĩnh viễn, trọn vẹn và hoàn hảo. Kinh Tin Kính tuyên xưng rằng Người “sinh bởi Ðức Chúa Cha từ trước muôn đời. Người là Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, Ánh Sáng bởi Ánh Sáng, Thiên Chúa thật bởi Thiên Chúa thật, được sinh ra mà không phải được tạo thành, đồng bản thể với Ðức Chúa Cha: nhờ Người mà muôn vật được tạo thành. Vì loài người chúng ta và để cứu độ chúng ta, Người đã từ trời xuống thế. Bởi phép Ðức Chúa Thánh Thần, Người đã nhập thể trong lòng Trinh Nữ Maria, và đã làm người”. Ngôi hai của Ba Ngôi Thiên Chúa, sự thật và sự khôn ngoan trong cõi đời đời, đã trở thành người phàm.

Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu không chỉ nói “Ta dạy lẽ thật” như tất cả những bậc thầy vĩ đại khác của con người, mà là “Ta Sự Thật” (Gioan 14:6). Từ “I AM / Ta là Đấng Hằng hữu” trong tiếng Híp-ri là danh thánh Thiên Chúa và chính Chúa đã mặc khải cho Môse trong bụi gai cháy, một danh thánh rất thánh thiêng đến nỗi tất cả người Do Thái vĩnh viễn bị cấm phát âm nó.

… Sách Khôn ngoan sau đó tiếp tục nói rằng: “Ai mến chuộng Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan dễ dàng cho chiêm ngưỡng”. Chúng ta chỉ hiểu được sự khôn ngoan khi chúng ta yêu thích nó. Tình yêu có đôi mắt. Pascal nói: “Trái tim có lý lẽ mà lý trí không biết đến”. Tình yêu thì không mù quáng. Làm sao tình yêu có thể mù quáng? Thiên Chúa là Tình yêu; Chúa có mù không?

Lời đầu tiên của Chúa Giêsu nói với các môn đệ trong Tin Mừng Thánh Gioan là “Các anh tìm gì thế?” (Gioan 1:38). Nói cách khác, Chúa muốn nói: Anh em yêu thích điều gì? Nếu anh em yêu Đấng mà Tôi là, nếu anh em yêu mến sự khôn ngoan đích thực thì Tôi đảm bảo anh em sẽ tìm được nó. “Cứ tìm thì sẽ thấy... Ai tìm thì sẽ thấy” (Mt 7:7).

Anh em có thể tìm kiếm và không tìm thấy sự anh em tìm kiếm trên thế giới này, nhưng nếu anh em tìm kiếm Ta là ai, nếu anh em tìm kiếm sự khôn ngoan và sự thật cũng như nếu anh em tìm kiếm tình yêu và lòng tốt, anh em sẽ tìm thấy nó. Nếu anh em tìm kiếm tội lỗi và sự ích kỷ, anh em cũng sẽ tìm thấy điều đó. Nếu anh em yêu thích bóng tối, anh em sẽ tìm thấy bóng tối. Nếu anh em yêu thích ánh sáng, anh em sẽ tìm thấy ánh sáng. Đó cũng là điều Sách Khôn ngoan đang nói: “Ai mến chuộng Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan dễ dàng cho chiêm ngưỡng”.

Giống như sách Khôn ngoan, Chúa Giêsu dạy sự khôn ngoan sâu sắc này. Nhưng không như người viết sách Khôn Ngoan, Chúa Giêsu chính là sự khôn ngoan sâu sắc này. Nếu bạn tìm kiếm Ngài, bạn chắc chắn sẽ tìm thấy Ngài. Chúa Giêsu đảm bảo với bạn điều đó. Những người theo thuyết bất khả tri trung thực, tìm kiếm Chúa sẽ được lên thiên đàng. Nếu bạn là người theo thuyết bất khả tri, nếu bạn nghi ngờ liệu Chúa này có thực sự tồn tại hay không, Chúa của trí tuệ và tình yêu hoàn hảo này, nhưng nếu bạn yêu con người của Ngài và nếu đó là lý do tại sao bạn muốn Ngài tồn tại, thì bạn sẽ tìm thấy Ngài, bởi vì trí óc yếu đuối và thiếu khôn ngoan của bạn sẽ được hướng dẫn bởi trái tim mạnh mẽ và khôn ngoan hơn của bạn. Tất cả chúng ta đều đi đến nơi mà tình yêu dẫn dắt chúng ta. Tình yêu thì giống như trọng lực.

… Tiếp theo, sách Khôn ngoan nói: “Ai khao khát Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan đi bước trước mà tỏ mình cho biết”. Đức Khôn Ngoan thì chủ động! Đức Khôn Ngoan không chỉ là một sự trừu tượng thụ động, không thay đổi, một lý tưởng. Đức Khôn Ngoan thì chủ động, luôn tìm kiếm bạn trước khi bạn tìm đến Đức Khôn Ngoan…

Pascal hiểu điểm đó. Ông tưởng tượng Chúa đang nói những lời này với ông khi ông vẫn đang tìm kiếm Thiên Chúa thật và chưa tìm thấy Ngài: “Hỡi con, hãy yên tâm: con sẽ không tìm kiếm Ta trừ khi Ta là người đi bước trước để tìm kiếm con”. Trong dụ ngôn của Chúa Giêsu, người chăn chiên đi tìm con chiên lạc trước khi con chiên biết mình bị lạc để đi tìm người chăn chiên.

Sách Khôn Ngoan sử dụng hình ảnh cụ thể đầy lôi cuốn này để chúng ta tìm kiếm Đức Khôn Ngoan: “Ai từ sáng sớm đã tìm Đức Khôn Ngoan, thì không phải nhọc nhằn vất vả. Họ sẽ thấy Đức Khôn Ngoan ngồi ngay trước cửa nhà.” Đức Khôn Ngoan luôn ở đó, và đoán trước sự xuất hiện của kẻ tìm kiếm mình bằng cách đặt bản thân trên con đường của người đang tìm mình.

Sách Khôn Ngoan… giống như một khu mỏ có nhiều kho báu ẩn giấu, nhiều thỏi vàng, bởi vì mỏ vàng đó được lấy cảm hứng từ một tâm trí quý giá như vàng: Tâm trí của Thiên Chúa. Đức Khôn Ngoan là Thiên Chúa. Bạn biết tên Ngài. Ngài đang chờ đợi bạn như mặt trời ở cổng bình minh khi bạn lên rước lễ. -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)