Chúa Nhật thứ XVII, Mùa Thường niên, năm A

Các bài đọc

Ba dụ ngôn hôm nay rõ ràng đang nói về vương quốc của Chúa trên thế gian là Giáo hội, chứ không phải là vương quốc hoàn tất của sự sống đời sau. Những câu chuyện ngụ ngôn này được những người trở thành Công giáo khi đã trưởng thành yêu thích vì những trải nghiệm được mô tả trong đó dường như rất song song với một số trải nghiệm của chính họ khi tìm đường (hay đúng hơn là về việc Chúa tìm thấy họ và đưa họ) vào Giáo hội Công giáo.

Dụ ngôn đầu tiên nói với chúng ta rằng nước trời  không phải lúc nào cũng rõ ràng. Nó giống như “kho báu bị chôn vùi”. Không có bảng quảng cáo nào nói rằng, “Đường đi đến một Giáo hội hoàn hảo.” Trên thực tế, những người chạy quá tốc độ trên đường cao tốc của cuộc đời sẽ không bao giờ tìm thấy nó. Bạn phải đào, phải kiếm tìm. Có lẽ là đào trong vườn nho. Đột nhiên bạn cuốc nhằm cái gì đó. Phải nó không? Đúng rồi. Sau đó bạn sẵn sàng bỏ tất cả những gì mình có để mua mảnh ruộng đang giấu viên ngọc đẹp đó. (Việc “bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng đó” có thể áp dụng cho những người đón nhận lời khuyên sống khó nghèo của Phúc âm trong đời sống tu trì).

Dụ ngôn thứ hai cũng tương tự như chuyện dụ ngôn thứ nhất. Một lần nữa, nước Chúa trên trái đất này thì không rõ ràng. Có rất nhiều đối thủ cạnh tranh, thậm chí có thể là hàng giả, “ngọc trai giả” hoặc ngọc trai kém chất lượng. Người ta cần phải có những sáng suốt cần thiết – thực sự là sự khôn ngoan, như Sa-lô-môn đã cầu xin – để phân biệt được viên ngọc trai thật và có giá trị so với tất cả những viên ngọc trai giống nhau và đồ trang sức trên y phục. Nó được tìm thấy bởi những người đang xem xét cẩn thận và (có lẽ) đã có một số kinh nghiệm trong lĩnh vực tìm kiếm này.

Dụ ngôn thứ ba là một trong những dụ ngôn quan trọng nhất để người Công giáo hiểu và chấp nhận. Nó cho chúng ta biết rằng nước Chúa, với những kho tàng ân sủng trong đó, cũng sẽ là một mớ hỗn hợp trong thời đại này. Giống như chiếc lưới thả xuống biển bắt được nhiều loại cá, thì Giáo hội cũng giống như chiếc lưới của Phêrô, của các Tông đồ cộng tác với ngài, những người kế vị Phêrô, bắt trong lưới đó, cả thánh nhân và kẻ tội lỗi, vào nước Chúa. Tuy nhiên, không phải bất cứ ai ở trong Giáo hội trần thế này cũng sẽ kiên trì đi theo Chúa cho đến giây phút cuối cùng.

“Nước trời” trong Phúc âm thánh Mát-thêu, theo một nghĩa nào đó, không là gì khác Chúa Giê-su: Ngài chính là Vua của Vương quyền này. Tuy nhiên, vì Giáo hội là Nhiệm thể của Chúa Kitô và được kết hợp với Người, nên những gì được nói về vương quốc cũng được áp dụng cho Giáo hội, cả Giáo hội Khải hoàn trên trời và Giáo hội Chiến đấu trên trần thế này. Bảy dụ ngôn về Nước trời trong Phúc âm thánh Mát-thêu chương 13, rõ ràng không nói về Giáo hội Khải hoàn, Giáo hội đang hưởng sự vinh hiển trước mặt Chúa; những dụ ngôn này cũng không miêu tả (phần lớn) về vương quốc được thể hiện qua Ngôi vị của Đức Kitô Vua. Không, những câu chuyện ngụ ngôn về một vương quốc ẩn giấu, bắt đầu cách nhỏ bé, phát triển cách chậm chạp, khó nhận ra, trộn lẫn giữa lúa với cỏ lùng và cá xấu, là một mô tả về Giáo hội Chiến đấu – thậm chí có lẽ chính là giáo xứ của chúng ta!

Nhiều người tự bổ nhiệm mình là “nhà cải cách” trong lịch sử Giáo hội, và đã phân chia Giáo hội quà dòng lịch sử, để thành lập một giáo hội “thuần khiết” hoặc “đã được sàng lọc”. Thậm chí ngày nay, nhiều người rời bỏ Giáo hội Công giáo để đến với các giáo phái, hệ phái, thậm chí là giáo phái khác nhau, vì sự bê bối của tội nhân trong Nhiệm thể Chúa Kitô. “Làm sao đây có thể là Nước Chúa khi có những người như thế ở trong đó?” Tuy nhiên, nó đã xảy ra, và Chúa Giêsu đã nói với chúng ta rằng ở trong trần thế này, Giáo hội sẽ là như vậy.

Chúng ta cần có sự khôn ngoan để nhận ra rằng Giáo hội Chiến đấu, với tất cả các vết rạn nứt và vết thương của mình, là nước trời đến với trần gian. Sự khôn ngoan này chỉ đến từ Chúa, ban phát cho những ai yêu mến Ngài. Nếu chúng ta ngoan ngoãn vâng theo lời dạy của Chúa Giêsu, Đấng cao cả hơn Sa-lô-môn, Ngài sẽ dạy chúng ta sự khôn ngoan của Nước trời. -- Dr. John Bergsma, The Word of the Lord: Reflections on the Sunday Mass Readings for Year A

Chúa Nhật thứ XVII, Mùa Thường niên, năm A

Các bài đọc

Ba dụ ngôn hôm nay rõ ràng đang nói về vương quốc của Chúa trên thế gian là Giáo hội, chứ không phải là vương quốc hoàn tất của sự sống đời sau. Những câu chuyện ngụ ngôn này được những người trở thành Công giáo khi đã trưởng thành yêu thích vì những trải nghiệm được mô tả trong đó dường như rất song song với một số trải nghiệm của chính họ khi tìm đường (hay đúng hơn là về việc Chúa tìm thấy họ và đưa họ) vào Giáo hội Công giáo.

Dụ ngôn đầu tiên nói với chúng ta rằng nước trời  không phải lúc nào cũng rõ ràng. Nó giống như “kho báu bị chôn vùi”. Không có bảng quảng cáo nào nói rằng, “Đường đi đến một Giáo hội hoàn hảo.” Trên thực tế, những người chạy quá tốc độ trên đường cao tốc của cuộc đời sẽ không bao giờ tìm thấy nó. Bạn phải đào, phải kiếm tìm. Có lẽ là đào trong vườn nho. Đột nhiên bạn cuốc nhằm cái gì đó. Phải nó không? Đúng rồi. Sau đó bạn sẵn sàng bỏ tất cả những gì mình có để mua mảnh ruộng đang giấu viên ngọc đẹp đó. (Việc “bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng đó” có thể áp dụng cho những người đón nhận lời khuyên sống khó nghèo của Phúc âm trong đời sống tu trì).

Dụ ngôn thứ hai cũng tương tự như chuyện dụ ngôn thứ nhất. Một lần nữa, nước Chúa trên trái đất này thì không rõ ràng. Có rất nhiều đối thủ cạnh tranh, thậm chí có thể là hàng giả, “ngọc trai giả” hoặc ngọc trai kém chất lượng. Người ta cần phải có những sáng suốt cần thiết – thực sự là sự khôn ngoan, như Sa-lô-môn đã cầu xin – để phân biệt được viên ngọc trai thật và có giá trị so với tất cả những viên ngọc trai giống nhau và đồ trang sức trên y phục. Nó được tìm thấy bởi những người đang xem xét cẩn thận và (có lẽ) đã có một số kinh nghiệm trong lĩnh vực tìm kiếm này.

Dụ ngôn thứ ba là một trong những dụ ngôn quan trọng nhất để người Công giáo hiểu và chấp nhận. Nó cho chúng ta biết rằng nước Chúa, với những kho tàng ân sủng trong đó, cũng sẽ là một mớ hỗn hợp trong thời đại này. Giống như chiếc lưới thả xuống biển bắt được nhiều loại cá, thì Giáo hội cũng giống như chiếc lưới của Phêrô, của các Tông đồ cộng tác với ngài, những người kế vị Phêrô, bắt trong lưới đó, cả thánh nhân và kẻ tội lỗi, vào nước Chúa. Tuy nhiên, không phải bất cứ ai ở trong Giáo hội trần thế này cũng sẽ kiên trì đi theo Chúa cho đến giây phút cuối cùng.

“Nước trời” trong Phúc âm thánh Mát-thêu, theo một nghĩa nào đó, không là gì khác Chúa Giê-su: Ngài chính là Vua của Vương quyền này. Tuy nhiên, vì Giáo hội là Nhiệm thể của Chúa Kitô và được kết hợp với Người, nên những gì được nói về vương quốc cũng được áp dụng cho Giáo hội, cả Giáo hội Khải hoàn trên trời và Giáo hội Chiến đấu trên trần thế này. Bảy dụ ngôn về Nước trời trong Phúc âm thánh Mát-thêu chương 13, rõ ràng không nói về Giáo hội Khải hoàn, Giáo hội đang hưởng sự vinh hiển trước mặt Chúa; những dụ ngôn này cũng không miêu tả (phần lớn) về vương quốc được thể hiện qua Ngôi vị của Đức Kitô Vua. Không, những câu chuyện ngụ ngôn về một vương quốc ẩn giấu, bắt đầu cách nhỏ bé, phát triển cách chậm chạp, khó nhận ra, trộn lẫn giữa lúa với cỏ lùng và cá xấu, là một mô tả về Giáo hội Chiến đấu – thậm chí có lẽ chính là giáo xứ của chúng ta!

Nhiều người tự bổ nhiệm mình là “nhà cải cách” trong lịch sử Giáo hội, và đã phân chia Giáo hội quà dòng lịch sử, để thành lập một giáo hội “thuần khiết” hoặc “đã được sàng lọc”. Thậm chí ngày nay, nhiều người rời bỏ Giáo hội Công giáo để đến với các giáo phái, hệ phái, thậm chí là giáo phái khác nhau, vì sự bê bối của tội nhân trong Nhiệm thể Chúa Kitô. “Làm sao đây có thể là Nước Chúa khi có những người như thế ở trong đó?” Tuy nhiên, nó đã xảy ra, và Chúa Giêsu đã nói với chúng ta rằng ở trong trần thế này, Giáo hội sẽ là như vậy.

Chúng ta cần có sự khôn ngoan để nhận ra rằng Giáo hội Chiến đấu, với tất cả các vết rạn nứt và vết thương của mình, là nước trời đến với trần gian. Sự khôn ngoan này chỉ đến từ Chúa, ban phát cho những ai yêu mến Ngài. Nếu chúng ta ngoan ngoãn vâng theo lời dạy của Chúa Giêsu, Đấng cao cả hơn Sa-lô-môn, Ngài sẽ dạy chúng ta sự khôn ngoan của Nước trời. -- Dr. John Bergsma, The Word of the Lord: Reflections on the Sunday Mass Readings for Year A

Khi tôi cô đơn, hãy trao cho tôi Chúa Giêsu - Chúa Nhật thứ XIV Mùa thường niên, năm A

Khi Chúa Giêsu nói: “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi”, chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu tuyên bố mình là người thừa kế vương quốc của Đa-vít và Vương quốc của Chúa bao hàm toàn thể vũ trụ là một. Hai vương quốc thực sự là một và tương tự như nhau. Cũng như Đa-vít trao toàn quyền cho Sa-lô-môn, người đã cưỡi lừa vào Giê-ru-sa-lem để lên ngôi vua; Thiên Chúa cũng đã trao mọi sự cho Chúa Giêsu (Ep 1:22), Đấng cũng là Con vua Đavít.

Con lừa thấp hèn của Đa-vít mà Sa-lô-môn cưỡi là lời tuyên bố công khai về mối quan hệ thân thiết giữa cha và con. Vì vậy, ở đây, Chúa Giêsu nhấn mạnh đến sự thân mật của Người với Chúa Cha: “Không ai biết Chúa Cha, trừ người Con”. Chỉ một mình Chúa Giêsu, giữa tất cả các bậc thầy dạy các tôn giáo, Đấng đã sống giữa chúng ta, hiểu biết và cảm nghiệm Thiên Chúa thực sự là Cha của mình, và vì thế, có khả năng để dạy chúng ta cách để có mối tương quan với Thiên Chúa Cha. Môsê, Plato, Đức Phật, Khổng Tử và Mohammed chưa ai bao giờ dám tuyên bố có mối tương quan thân mật với Thiên Chúa Cha của Chúa Giêsu, nên không thể nào dạy người khác về mối tương quan khắng khít đó.

Ở đây Chúa Giêsu nói những lời an ủi, một số câu Kinh Thánh yêu thích mà nhiều Kitô hữu đã thuộc lòng:

“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.

Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.

Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”

Có một sự kết nối thường không được nhận ra, nhưng trong trọn đoạn này, Chúa Giêsu đang ám chỉ đến sách 1 Các Vua 12, tường thuật về sự chuyển đổi từ Sa-lô-môn sang Rô-bô-am, người thừa kế của ông, và sự chia rẽ bi thảm sau đó của vương quốc Đa-vít thành hai miền Bắc và Nam.

Sau khi Sa-lô-môn qua đời, dân Israel đến với Rô-bô-am vì họ phải chịu gánh nặng lao động khổ sai và muốn được thoát khỏi sưu thuế nặng nề. Họ cầu xin Rô-bô-am, người vừa lên ngôi vua, giảm bớt ách thuế khóa và lao động cưỡng bức. Nhưng Rô-bô-am kiêu ngạo và vênh váo: ông hứa cho họ một “ách nặng nề” (1 Các vua 12:11) và tăng thêm gánh nặng cho họ. Kết quả là các chi tộc phía bắc ly dị Con vua Đa-vít và trở về nhà họ (Dr. John Bergma dùng từ ly dị để muốn nói vua thời Đavít được nhận là ‘cưới’ dân tộc, đất nước mình. Một hình bóng của Chúa Kitô và Hội Thánh). Họ đã chọn một vị vua khác, Giê-rô-bô-am, và sự tan rã đáng tiếc của một thời đã là vương quốc Đa-vít nay đã bắt đầu.

Trong những câu Kinh thánh từ thánh Mát-thêu này, Chúa Giêsu, Con vua Đa-vít đối chiểu Ngài với những người con vua Đa-vít hư hỏng và ngược đãi Thiên Chúa trước Ngài, những người mà sự ích kỷ của họ đã dẫn làm tan hoang dân Chúa. Chúa Giêsu đến với tư cách là Đấng chữa lành và an ủi, là Đấng đoàn tụ “Ép-ra-im” ở phía bắc và “Giê-ru-sa-lem” ở phía nam, như chúng ta đã thấy trong bài đọc thứ nhất.

Chúa Giêsu đã thống nhất và phục hồi dân Israel đích thực xung quanh mười hai tộc trưởng mới, mười hai tông đồ. Giáo hội mà họ thành lập là vương quốc được phục hồi của Đa-vít, được cai trị rõ ràng trong thế gian này bởi người quản lý hoàng gia của Đa-vít (xem Is 22:20; 2 Vua 18:18), người mà chúng ta gọi là “Giáo hoàng.” Trong Bí Tích Thánh Thể Chúa Nhật tuần này, Chúa Giêsu đến với chúng ta với tư cách là chàng rể và vua của chúng ta. Ngài đã kết hôn bản tính của Người với bản tính của chúng ta trong một cuộc hôn phối siêu hình giữa bản tính thần linh và bản tính con người: cả hai trở nên một xương một thịt. Chúng ta có mang gánh vất vả vả nặng nề không? Chúa Giêsu đón nhận vào vương quốc của Người tất cả những ai ăn năn sám hối, tất cả những ai khổ sở vì  gánh nặng tội lỗi của mình và của người khác. Trong Bí tích Thánh Thể, chúng ta được nếm trước sự kết hợp ngọt ngào mà chúng ta sẽ tận hưởng với Chúa chỉ trong một thời gian rất ngắn, và sự nếm trước này mang lại cho chúng ta sức mạnh và niềm vui trong một tuần nữa.

Buổi sáng khi tôi thức dậy,
hãy trao cho tôi Chúa Giêsu.
Bạn cứ có hết thảy mọi sự trên trần gian
chỉ trao cho tôi Chúa Giêsu.
Khi tôi một mình
Ôi, khi tôi cô đơn
Hãy trao cho tôi Chúa Giêsu.